XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.

ất ngờ phát hiện cử động khác thường của La Liệt. Anh chỉ nhìn thấy La Liệt đưa hai bàn tay ra sau lưng, liên tiếp làm cùng một ký hiệu tay.
Ngón cái bên tay trái hướng lên trên, móc lấy ngón cái của bàn tay phải, những ngón tay tiếp sau lần lượt làm những cử động như vậy, đây chính là ám hiệu mà Tiêu Vân Các nói với anh. “Trong băng nhóm tội phạm, còn có một người của chúng ta, khi cần thiết cậu sẽ liên lạc với người đó.” Lời của Tiêu Vân Các như vẳng bên tai, tim Tô Khoáng đập mạnh.
Lẽ nào người đó là La Liệt? Nhưng nghĩ tới vẻ kiêu căng, ngạo mạn của hắn vừa nãy cũng như thái độ rất không thân thiện của hắn đối với mình, Tô Khoáng không dám tin chuyện đó.
La Liệt lặng lẽ bước tới chỗ Tô Khoáng, nói khẽ: “Đi theo tôi”.
Tô Khoáng do dự một chút, rồi chầm chậm đi theo.
Sau khi bước vào một căn phòng nhỏ ở bên cạnh, La Liệt làm động tác chòa rất đúng quy cách, giọng nói vẫn rất khẽ: “Tôi là Chim Ưng 3”.
Hành động Chim Ưng là tên gọi cho hành động chống lại băng nhóm tội phạm lần này của họ. Tiêu Vân Các là Chim Ưng 1, Tô Khoáng là Chim Ưng 2, còn làm nội ứng trong quân địch chính là Chim Ưng 3. Ngoài ba người bọn họ và những chỉ huy trực tiếp ra, không có ai khác biết được tên gọi của hành động lần này. Nghe xong câu đó, Tô Khoáng không còn nghi ngờ gì nữa, La Liệt chính là cảnh sát nằm vùng.
Tô Khoáng bắt tay La Liệt vẻ kích động, La Liệt kêu “Suỵt” một tiếng. “Tôi nói ngắn gọn thôi. Chim Ưng 1 hôm nay có hành động không?” La Liệt nói rất nhanh.
“Không, Chim Ưng 1 nghi ngờ bọn chúng đang thử tôi, nên không dám hành động vội vàng.” Tô Khoáng cũng trả lời rất nhanh.
La Liệt khẽ thở phào. “Chu Cường cũng chưa hoàn toàn tin tôi, hắn cử người theo dõi tôi rất chặt, gần đây tin tức rất khó truyền được ra bên ngoài. Vụ giao dịch hôm này chỉ là vụ làm ăn nhỏ lẻ thôi, tham gia giao dịch cũng chỉ là mấy tên tiểu tốt, nếu chúng ta vội vàng hành động, sẽ chỉ làm động chày cá nhảy, lợi bất cập hại.”
Tô Khoáng khẽ chau mày, La Liệt tiếp tục nói: “Mấy ngày nữa sẽ có một vụ mua bán lớn, nhưng thông tin này có thật hay không, bây giờ tôi chưa thể xác định. Nếu thông tin này đáng tin, đến lúc đó chúng ta có thể tóm gọn tất cả bọn chúng”.
Tô Khoáng gật đầu, La Liệt khẽ cười, rồi anh nói, giọng nhẹ tênh: “Chúng ta mau ra ngoài thôi, Chu Cường là kẻ đa nghi, nhất định không được để hắn nghi ngờ hai chúng ta”.
Trở lại chỗ củ vừa nãy, Chu Cường và Thời Vĩ đang vừa nói vừa cười bước ra khỏi phòng. Tô Khoáng và La Liệt cùng lúc nhìn nhau, thầm “phù” một hơi, may mà họ đi ra kịp thời.
Thời Vĩ không nhìn Tô Khoáng, nhưng lại nói với anh: “Đưa chúng nó lên xe”.
Theo sau là bốn cô gái mặc quần áo mỏng tang đang đứng run lẩy bẩy, tay và chân họ bị trói với nhau, họ khoảng trên dưới hai mươi, ngoại hình không thể gọi là tuyệt sắc, nhưng đều trẻ trung phơi phới.
Tô Khoáng chợt thấy tâm trạng nặng nề, lại có bốn cô gái trẻ sắp bị đẩy vào hang quỷ. Hai năm nay, mỗi lần nhìn thấy cảnh này, trong anh luôn xuất hiện một cảm xúc gì đó khó tả khiến anh ngộp thở. Nghĩ tới Niên Tiểu Điệp phải chết thảm, hai hàm răng anh nghiến lại ken két. Bởi mãi chưa thể đánh vào sào huyệt của chúng, nên dù chứng kiến tất cả nhưng anh chẳng thể làm gì được, anh căm hận chính bản thân mình. Hôm nay, cuối cùng anh cũng đã tiến rất gần đến hang ổ tội phạm của chúng. Nhưng lúc này vẫn chưa đến thời điểm quyết định để tấn công, anh vẫn phải nhẫn nạo.
“Còn đần ra đấy à?” Câu nói khô khốc của La Liệt như ngầm nhắ nhở Tô Khoáng. Tô Khoáng định thần lại, rồi làm mặt lạnh nói với bốn cô gái: “Theo tao lên xe”.
Thời Vĩ vẫn còn đang hàn huyên với Chu Cường, Tô Khoáng và La Liệt dẫn bốn cô gái lên xe. Hình như đã bị nhịn đói vài ngày, bốn cô gái như không còn sức lực, bước đi thất thểu, trên những cánh tay để trần đầy những vết rôi quật, có lẽ họ cũng đã từng phải chịu những đau đớn về thể xác. Tô Khoáng thầm thở dài, lúc ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của La Liệt, cả hai đều thấy đau lòng nhưng đành bất lực.
Tô Khoáng quẳng cho họ nửa túi bánh quy còn lại trên xe, bốn cô gái tranh cướp nhau để ăn. Trong đó, một cô gái mặc quần áo trắng lao tới ôm lấy đùi Tô Khoáng. “Anh ơi, cầu xin anh, anh hãy thả chúng em ra đi.”
Tô Khoáng không nói gì, cô ta gào khóc: “Sau khi đến đây, chúng em mới biết mình đã bị lừa. Anh ơi, em biết anh là người tốt, anh hãy làm việc tốt được không, thả chúng em ra đi”.
Ba cô gái còn lại cũng quỳ sụp xuống kêu khóc.
La Liệt thoáng thấy Thời Vĩ đang tiến đến gần, anh khẽ hừm một tiếng. Tô Khoáng hiểu ý, làm bộ tàn nhẫn đạp vào lưng cô gái mặc áo trắng: “Cút ra phía sau, đừng làm bẩn giày của tao”.
Thời Vĩ đã nhìn thấy tất cả, mặt hắn không rõ là vui hay giận.






Nghi ngờ chồng chất
Nỗi lo sợ bỗng tan biến khi An Ninh nhìn thấy Tô Khoáng, nghe thấy giọng nói quen thuộc của anh. Tô Khoáng đưa tay ra phía cô, lòng cô trào dâng một cảm giác bình yên, ấm áp đặc biệt.
Sau cái hôm bỏ đi trong tâm trạng kích động đó,