Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1355 lượt.

doanh tiến triển thuận lợi, người yêu quan tâm từng ly từng tí, dường như cô chẳng còn gì để mà không hài lòng. Nhưng tại sao khi ở một mình, những u sầu lại thường bất ngờ xuất hiện, giày vò cô khiến cô luôn cảm thấy tâm trí bất an, đứng ngồi không yên.
“An Ninh.” Mạc Nhan kéo An Ninh, thì thầm. “Chỗ đó, hình như chật một chút, cô xem lại giúp tôi với.”
“Chỗ nào?” An Ninh và Mạc Nhan cùng lúc nhìn xuống phía dưới, cô hiểu ra vấn đề, rồi cười. Chưa kịp nói gì, thì giọng Lưu Huệ đã sang sảng chen vào. “À, tôi bảo nhé, Mạc Nhan, mới có vài ngày chưa gặp, mà chị đã nở nang ra nhiều đấy.”
Câu nói của Lưu Huệ làm Mạc Nhan xấu hổ đến đỏ cả mặt. Tiêu Vân Các khẽ hừm một tiếng đánh trống lảng, rồi cúi đầu chăm chú đọc tờ báo, cứ như nội dung bài báo còn lôi cuốn anh ta hơn cả cô vợ sắp cưới vậy.
“Không sao cả, chỉ cần nới ra một chút xíu là được. Sẽ không ảnh hưởng gì đến kế hoạch tổ chức hôn lễ đâu.” An Ninh lườm Lưu Huệ. Lưu Huệ đưa mắt nhìn xung quanh, giả bộ như không nhìn thấy An Ninh vừa lườm mình.
Sửa lại một chút như vậy chỉ cần ba ngày là xong, Tiêu Vân Các lại kiên quyết mười ngày sau mới quay lại. Mạc Nhan không hiểu nên hỏi: “Tại sao thế?”.
Tiêu Vân Các trả lời rất bình tĩnh: “Mười ngày sau đúng đợt anh được nghỉ phép, lúc đó anh sẽ đưa em tới, không được sao?”.
Mạc Nhan cười thẹn thùng, Lưu Huệ đứng bên trêu: “Hai người tán tỉnh nhau giữa chốn đông người thế à, định coi tôi và An Ninh không có ở đây phải không?”.
Mạc Nhan xấu hổ, khuôn mặt thanh tú của cô đỏ ửng lên như quả cà chua. Cô đưa tay kéo Tiêu Vân Các, không dám nhìn Lưu Huệ, chỉ nói: “Chúng tôi có việc phải đi trước đây”. Dáng vẻ vội vội vàng vàng của cô khiến Lưu Huệ cười phá lên.
Mạc Nhan vừa đi vừa vội vừa nhanh, không để ý va vào vai một người đi đường, suýt chút nữa thì người đó ngã nhào. Tiêu Vân Các quay lại xin lỗi.
Người đó có vẻ không vui, nhưng vẫn nói: “Không sao”, rồi vội vã tiến về phía Tiêu Vân Các và Mạc Nhan vừa đi ra. Tiêu Vân Các nhìn chăm chú theo bóng dáng người đó, anh cảm thấy có gì đó là lạ, mãi cho đến khi Mạc Nhan hỏi: “Anh nhìn gì thế?”, anh mới quay người lại nói: “Không có gì, đi thôi”.
Thẩm Mặc bước vào trong tiệm áo cưới Nghiêng Thành, An Ninh và Lưu Huệ đang ăn trưa.
Hamburger cay, cánh gà KFC, và Coca-Cola. Thẩm Mặc lắc đầu, lần nào cũng ăn mấy thứ chẳng có chút dinh dưỡng này, anh đã nói An Ninh bao nhiêu lần mà cô đều không nghe.
“Sao hôm nay anh lại rảnh rỗi đến đây vậy?” Nhìn thấy Thẩm Mặc, ít nhiều An Ninh cũng cảm thấy bất ngờ.
Thẩm Mặc lấy tay vỗ vỗ vào trán mình, vẻ mặt buồn bã.
“Đại tiểu thư của tôi ơi, hôm nay là Chủ nhật, em không muốn anh một ngày phải ở bệnh viện cả tuần chứ?”
An Ninh mím môi cười, đúng là cô đã không để ý đến ngày tháng. Cả ngày cô ở Nghiêng Thành. Hai ngày nghỉ, ngoài việc bán được nhiều hơn vài bộ so với ngày thường, thì còn lại đều như mọi ngày.
Lưu Huệ nhìn Thẩm Mặc vẻ tò mò, thấy anh không có ý định tự giới thiệu, không kìm nổi sự tò mò, Lưu Huệ lên tiếng: “Tiểu An Tử, hình như cậu quên một việc gì đó rất quan trọng”.
An Ninh không hiểu Lưu Huệ nói gì.
“Tớ là bạn thân nhất của cậu, nhưng anh ta là ai, thì tớ hoàn toàn mù tịt.” Lưu Huệ chẳng hề khách khí, cô chỉ thẳng tay vào Thẩm Mặc, giọng nói tuy hung hãn, nhưng khóe mắt lại như muốn cười.
Thẩm Mặc không nhịn được cười.
“An Ninh, cô bạn của em rất thú vị.”
An Ninh trừng mắt khẽ cười, rồi cô bắt chước Lưu Huệ, quay sang nhìn Lưu Huệ chớp chớp mắt vẻ vô tội.
“Tớ chưa kể cho cậu à?”
“Tuyệt – đối – là – chưa.” Lưu Huệ sắp bị An Ninh làm cho tức điên lên, cô trừng mắt giận dữ nhìn An Ninh.
“Được rồi, vậy để tôi tự giới thiệu vậy.” Thẩm Mặc nhún nhún vai, cười nói: “Tôi là Thẩm Mặc, bạn trai của An Ninh, bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện RJ.” Ánh mắt dịu dàng của anh liếc qua chỗ Lưu Huệ, rồi nhìn An Ninh. “Còn chỗ nào cần phải bổ sung không?”
Đối mặt với sự thẳng thắn của Thẩm Mặc, Lưu Huệ ngại ngùng không dám hỏi tiếp nữa. Nhưng cô quay sang An Ninh huơ huơ nắm đấm, thì cứ đợi đấy mà lĩnh sổ nợ.
Ăn trưa xong, An Ninh thu dọn rồi phân loại gọn gàng chỗ đơn đặt hàng đang lung tung mỗi góc một tờ. Thẩm Mặc cứ chăm chú nhìn cô, đến nỗi hai má cô, tai cô rồi cổ cô đều đỏ ửng. Thấy vậy, bất giác trái tim anh đập mạnh, rồi anh hôn lên đuôi lông mày An Ninh.
An Ninh vội vàng đẩy anh ra, giận dỗi trách: “Có người đang... ”.
Bỗng nhiên giọng Lưu Huệ thủng thẳng vang lên: “Tớ chẳng nhìn thấy gì đâu, hai người cứ tiếp tục đi”. Lưu Huệ ra vẻ trêu chọc làm An Ninh xấu hổ, chỉ muốn trút tất cả mọi tức giận lên người Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc cười, anh ghé sát vào tai An Ninh nói: “Tối nay đóng cửa tiệm sớm nhé, em muốn đi đâu chơi không?”.
An Ninh cúi đầu, nói vẻ khó xử: “Xin lỗi anh, chiều nay em phải đi cùng An Ninh, không biết bao giờ mới quay về. Không thì chúng ta hẹn nhau lần sau nhé”.
“Lần sau là ngày nào?” Thẩm Mặc tỏ vẻ không vui, công việc của anh không cho phép anh có nhiều ngày nghỉ. Thời gian riêng tư dành cho anh và An Ninh vốn không được nh