Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/800 lượt.
òng mình lạnh đi, mới gọi cho bạn tốt Phương.
Điện thoại vừa thông, cô vội kêu lên: “Phương, nửa năm trước ông cậu qua đời, gọi luật sữ tới phân chia tài sản, cậu có lưu lại danh thiếp của người luật sư đó không?”
“Có, sao đột nhiên lại hỏi cái này? Không phải bây giờ cậu đang cùng chồng trước ở trên núi sao?”
“Đúng vậ, anh ấy muốn cướp Tiểu Mị!” Giọng nói của cô dồn dập. “Mình phải nhanh chóng chuẩn bị, không thể đợi về rồi mới bắt đầu tìm luật sư, vậy thì quá muộn, một luật sư mình cũng không có. Luật sư của cậu có hiểu rõ về quyền giám hộ không? Mình trở về hỏi đồng nghiệp xem có biết ai không, mình không thể để cho anh ấy cướp Tiểu Mị đi….”
“Đợi chút, đợi đã nào…! Cậu không cần phải sợ, nói từ từ, mình lập tức tìm giúp cậu, cậu nói anh ấy muốn giành Tiểu Mị?”
“Anh ấy nói anh ấy sẽ không buông tha cho đứa bé, cậu cảm thấy con trai mình phán quyết cho anh ấy tỉ lệ sẽ là bao nhiêu? Mỗi lần mình bay đi nước ngoài cũng phải hơn mấy ngày, chỉ có thể giao Tiểu Mị cho bảo mẫu nuôi dưỡng, quan toàn có thể phán mình không có năng lực chăm sóc nó hay không?” Cô mất hết bình tĩnh, hoảng hốt suy đoán.
“Cái này rất khó nói, đứa bé đã có thói quen ở với cậu, cậu cũng chăm sóc nó rất tốt, lại nói quan tòa luôn quan tâm tới cảm giác của đứa bé, từ khi Tiểu Mị ra đời cũng không biết ai là ba mình, nó sẽ không muốn ở chung với ba, cậu không cần quá khẩn trương,…”
Bạn tốt an ủi thật lâu, Từ Lỵ Hoan mới tạm thời an tâm, cúp điện thoại.
Cô đi vào vào phòng trẻ con, muốn nhìn con trai ngủ ngon không, lại thấy giường đệm trống không… không thấy con trai!
“Tiểu Mị?!” Cô kình hoảng, luôn miệng gọi, nhưng bốn phía im lặng, không có âm thanh.
Cô chạy ra khỏi phòng trẻ, tìm kiếm mỗi gian phòng, cũng không thấy bóng dáng con trai.
Không thấy nó! Rõ ràng nó ngủ trên giường… là người nào mang nó đi? Chẳng lẽ….
Cô lao xuống tầng…
Sau khi đơn giản giải thích qua với em trai, Lê Thượng Thần liền thong thả trở về nhà gỗ.
Tâm tình anh xuống thấp, lại muốn hút thuốc lá, vừa sờ túi, mới nhớ tối qua đã hút hết, anh chán nản ngồi bàn ngoài cầu thang lên nhà gỗ, chẳng muốn đi mua.
Trên đầu, trời xanh mây trắng, ánh mắt trời nhảy nhót, con chim ca hát, bốn phía yên tình tốt đẹp, càng khiến nội tâm anh trống rỗng, u buồn lại thê lương.
Anh không muốn gây gổ với cô, anh chỉ muốn làm cô vui vẻ, nhưng không như mong muốn, anh luôn làm sai. Anh tự ghét bỏ mình hỏng bét, đến cả khiến cô cười cũng không làm được.
Anh tự do tự tại, khôn khéo lại phóng khoáng Lê Thượng Thần, gặp gỡ Từ Lỵ Hoan, cô lại đánh anh trở về nguyên hình, không cách nào trốn tránh chính mình.
Lê Thượng Thần sững sờ, bình milo này thể tích không nhỏ, con trai cố gắng để ôm nó, tất nhiên lọ sữa có chút trượt, vì vậy cậu nhóc cô gắng vươn ra bụng nhỏ chống đỡ nó, sau đó cái miệng nhuận hồng nhỏ nhắn khẽ mím, môi bên phải hơi giương lên một góc mười hai độ, lộ ra má phải kiêu ngạo và lúm đồng tiền, mặt hả hê nhìn về phía cha mình.
Vẻ mặt này có ý là, “Con có bình lớn, không cần cốc nhỏ của ba” sao?
Lê Thượng Thần không nói gì, chợt nhớ tới, ngày hôm qua anh đi đón hai mẹ con, vừa mới bắt đầu con trai còn có chút xấu hổ, cho đến khi anh giữ lại ba lô của con trai, thái độ của con trai mới không thay đổi, chẳng lẽ…
“Con cho rằng ba muốn lấy milo của con, cho nên mới né tránh ba?”
Từ Tử Kình gật đầu. “Mẹ nói, tự con mang milo, đánh mất thì không thể uống.”
Lê Thượng Thần dở khóc dở cười. Anh thế nhưng lại chỉ vì một lí do đơn giản này mà bị con trai bài xích? Thật là oan uổng.
“Chẳng lẽ ba lại lấy của con hay sao? Ba cũng có rất nhiều.” Anh nhẹ nhàng đem ra một đống gói milo ra như hiến vật quý. “Con xem, loại bao nhỏ này mang theo sẽ tốt hơn, toàn bộ số này đều cho con… con không cần phải mang bình lớn trên lưng nữa. Cốc này cũng cho con uống.”
“Mẹ nói. Một ngày uống một cốc milo.” Bé trai nghiêm túc lắc đầu.
Cô hiển nhiên dạy con thật nghe lời, anh mỉm cười. “Đó là mẹ nói, ta là ba, ba nói con có thể uống một cốc, cho nến một ngày con có thể uống hai cốc.”
“Nhưng mẹ sẽ mắng con…” Tầm mắt của cậu nhóc theo sát cốc nước uống có hương vị ngọt ngào trong tay cha mình, khó nén khát vọng.
"Nếu không chúng ta uống chung, mẹ muốn mắng con thì chúng ta cùng bị mắng.”
Con mắt tiểu tử sáng lên, tươi cười rực rỡ, gật đầu liên tục.
Vì vậy Lê Thượng Thần cũng pha một cốc milo, hai cha con ngồi xuống trước bàn ăn, hài lòng thưởng thức.
Anh nheo mắt nhìn con trai, cậu nhóc mặt mày hớn hở, mừng rỡ như muốn bay, vẻ mặt không hề phòng bị nữa, anh mỉm cười. “Uống ngon như vậy sao?”
“Uống rất ngon!” Từ Tử Kình mạnh mẽ gật đầu, thỉnh thoảng chép chép mổm, thể hiện đồ uống rất ngon.
“Mẹ có phải quản con rất nghiêm không? Đều không cho con uống milo?”
“Mẹ nói không nên ăn nhiều đồ ăn vặt, như vậy không thể cao lớn.”
“Ừ, sự lo lắng của cô ấy cũng có lí. Cô ấy… có nói qua chuyện của ba với con không? Cô ấy từng nói qua chuyện của ba với con