Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3403 lượt.
i người đã dựa chặt vào nhau.
“Vương gia, uống rượu như vậy thì không thú vị nữa, thiếp có một phương pháp uống rượu hay hơn, rất thú vị, Vương gia có muốn thử hay không?” Thân người dán chặt vào hắn, tay của Tình Nhiên không thành thật di chuyển lung tung.
“Tình Nhiên, uống như thế nào?” Lân vương bật cười, vì một nụ cười không chút tâm cơ kia, cả mặt càng trở nên mê người. Trong lòng Tình Nhiên đánh thịch một cái, nam nhân như vậy, nói gì thì nàng cũng phải nắm chắc.
“Ha ha…” Tình Nhiên cười ha ha một tiếng, cầm lên ly rượu mà Lân vương mới dùng qua, một ngụm đem rượu rót vào trong miệng, mặt đầy ý cười phục xuống, đem rượu từ từ mớm vào trong miệng Lân vương, chầm chậm, nhẹ nhàng…mãi đến khi Lân vương chuyển sang thế chủ động, nàng ta mới yên tâm nhắm mắt lại, mặc hắn chủ đạo hết thảy…
“Hoàng thượng, công chúa…”
Thấy hai bóng dáng đã quấn quít lấy nhau, Lâm công công bất an nói.
“Không sao, phái người canh giữ một chút, ngày mai đợi bắt gian là xong!”
Hoàng thượng tính kế cười cười, nhìn hai người bên bàn rượu đang hôn sâu lần nữa, y cười rời đi.
“Nhưng mà, Hoàng thượng, khuê danh của công chúa?”
Lân vương không ngu, xong chuyện, nếu như hắn nghĩ đến sự khác thường của hôm nay, biết được chuyện này là bị người khác tính kế, vậy có phải hắn sẽ không cần công chúa nữa hay không? Thế há chẳng phải là ‘vừa mất phu nhân lại tổn binh’(2) hay sao? Lâm công công lo lắng nghĩ.
“Đây là do Nhiên nhi quyết định, Lâm công công, ngươi còn không biết cặp mắt câu hồn kia của Nhiên nhi hay sao?” Hoàng thượng cười lạnh một tiếng. Nhiên nhi, giống y như mẫu thân của ả ta, đặc biệt là cặp mắt kia, phụ hoàng chính là bị cặp mắt câu hồn ấy câu đi mất.
Nếu không phải biết ả ta còn có chỗ hữu dụng, mình đăng cơ, làm sao có thể chừa cho ả ta một kết cục tốt được chứ? Vốn còn muốn tận chút tình huynh muội, đem ả ta gả cho Lân hoàng, không ngờ ả lại chọn Lân vương. Nhưng mà như vậy cũng tốt, chọn Lân vương, định sẵn sau này ả sẽ phải chịu khổ, chịu tổn thương.
Nghe thấy tiếng bước chân dần dần rời đi, ánh mắt Lân vương nguy hiểm nhìn người trong lòng một cái, còn tưởng rằng có thủ đoạn cao mình gì nữa chứ, thì ra chẳng qua là dùng cặp mắt câu hồn này để đối phó mình. Bọn họ cũng nghĩ quá ngây thơ rồi đấy?
Nhìn bộ dáng nhắm mắt hưởng thụ của ả ta, Lân vương than: Công chúa này, đúng là rất đẹp, kỳ thật nếu muốn nàng ta cũng chẳng sao, thân là một Vương gia, lấy hai ba nữ tử cũng chẳng có gì quá đáng, nhưng mấu chốt là…
Trong lòng hắn đã có người khác, muốn hoan hảo với nữ nhân, nhưng trước mắt lại cứ xuất hiện bóng dáng của nữ nhân kia, nhất thời mất hết cả hứng thú. Xem ra, mình đúng là trúng độc của nàng rồi, mà còn trúng độc không nhẹ…
“Nhiên nhi, đến đâu?”
Giọng nói khàn khàn, Lân vương khôi phục lại vẻ mê mẩn ban đầu, nếu đã đóng kịch, đương nhiên phải đóng cho giống. Bằng không, thì thật có lỗi với một phen hảo tâm của Hoàng thượng và công chúa lắm đấy?
Kéo tay hắn, Nhiên nhi lui ra sau, đi được chục bước, đẩy một cánh cửa nhỏ ra, bên trong là một gian phòng không lớn lắm, nhưng trang hoàng lộng lẫy xa hoa. Xem ra bọn họ thay mình nghĩ thật chu đáo, ngay đến việc nghỉ ngơi ở đâu cũng chuẩn bị tốt hết cả rồi.
“Vương gia, Nhiên nhi…” Nhiên nhi kéo y phục của Lân vương, ánh mắt vẫn nhìn hắn, nhưng tay nhỏ thế nào cũng không gỡ ra được…
“Vương gia…”
Nhiên nhi sốt ruột, tuy rằng ả đã sớm tìm ma ma thỉnh giáo qua, nhưng làm thật thì suy cho cùng vẫn là lần đầu tiên, sự sốt ruột, làm nũng của ả, khiến cho Lân vương bật cười
“Nhiên nhi, nói ta biết, ngươi là ai?”
Lời lúc nãy của Hoàng thượng hắn đã nghe hết rồi, nhưng hắn muốn cho công chúa một cơ hội, chỉ cần ả thẳng thắn với mình, cuộc chơi có thể dừng lại tại đây.
“Thiếp là Nhiên nhi của chàng!” Nhiên nhi than nhẹ một tiếng, xem ra công lực của mình so với mẫu thân vẫn còn rất kém. Nếu như là mẫu thân, nam nhân nhìn thấy bà ấy thì sớm đã quên hết mọi thứ.
“Ngươi là vũ cơ sao?” Tay nhẹ nâng cằm ả lên, Lân vương cười quỷ dị.
“Ừm…” Cụp mắt xuống, Nhiên nhi đột nhiên có chút sợ hắn, đột nhiên, hắn không giống người bị mình mê hoặc.
“Vậy thì tốt, ta…”
*
Trời tối dần, Hoàng thượng từ trong đống tấu chương ngẩng đầu lên, hỏi:
“Giờ nào rồi?”
Lâm công công cười nói: “Hồi Hoàng thượng, giờ hợi rồi!”
“Bên kia không có chuyện gì đấy chứ? Có gì khác thường không?” Nghĩ đến chuyện tiến hành bên kia, đã ba canh giờ trôi qua rồi, chắc Nhiên nhi thành công rồi chứ nhỉ?
“Hoàng thượng, bên ấy không phát hiện có điều gì khác thường!”
“Vậy thì tốt, Lâm công công, ngươi nói ngày mai chúng ta qua đó thì tốt, hay là bây giờ qua đó thì tốt?” Cười nghiền ngẫm, sự tình tiến hành quá sức thuận lợi, làm cho y có chút không dám tin.
“Hoàng thượng, không phải nói sáng sớm ngày mai…” Lâm công công khó hiểu hỏi.
“Đúng thế, trẫm từng nói sớm mai qua đó, nhưng hiện giờ trẫm cảm thấy có chút bất an, trẫm sợ đêm dài lắm mộng. Chi bằng, bây giờ trẫm qua đó xem luôn, dù sao thì sớm muộn cũng như nhau, thân sự này đị