Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2959 lượt.

ương, đây là quy củ trong cung!” Hoa Nguyên vẫn cúi đầu, làm người khác đoán không thấu nàng ta đang nghĩ gì.
Tiểu Tiểu than một tiếng, cười nói:
“Bên ngoài nóng, chúng ta về phòng trước đã!”
Nàng chính tay dìu Hoa Nguyên đang quỳ dưới đất dậy, nhìn Hỷ công công một cái, Hỷ công công cũng theo mấy nàng đi vào trong phòng, trong viện nhất thời chỉ còn sót lại hai nha đầu đang quỳ.
“Nương nương, lão nô đã dẫn Hoa Nguyên đến cho người rồi, nương nương còn gì căn dặn nữa không?”
Trong phòng người không nhiều, Hỷ công công lấy lòng hỏi.
“Hỷ công công, cuốn sổ lúc trước ta nói….”
Lời khách khí Tiểu Tiểu không nói, điều nàng quan tâm bây giờ chỉ có cuốn sổ kia. Có nó rồi, nàng sẽ bắt đầu gian nan tìm cha cho Điểm Điểm. Phương pháp sư phụ nói kia đúng là không được, kết quả thực nghiệm quá khiến người ta thất vọng.
“Nương nương, người cũng biết, gần đây hậu cung nhiều việc, lão nô thật sự không có thời gian đi lấy cuốn sổ kia. Nhưng sau khi mọi việc ổn thỏa, lão nô sẽ đến kho sách để tìm!”
Cúi thấp đầu, Hỷ công công cảm thấy Tiểu Tiểu đã xem ông như người của mình, trong lòng ông giằn vặt không ít.
“Biết rồi, cởi áo đi!”
Tiểu Tiểu đứng dậy, đi vào trong buồng, hai người ngoài sảnh đều trợn to mắt, cởi áo? Có nhầm không vậy?
“Nương nương, người bảo ông ấy cởi áo?” Hoa Nguyên chỉ Hỷ công công, hai mắt như chuông đồng mà nhìn.
“Ừ, Hoa Nguyên, ngươi đóng cửa lại!”
Lời không kinh người thì chết chẳng yên, câu này của Tiểu Tiểu vừa nói xong, Hỷ công công liền ôm ngực thở không ra hơi:
“Nương nương, người muốn làm gì? Lão nô là công công…”
“Thừa lời, ta biết ngươi là công công, cởi mau đi!”
Tay cầm một cái bao lớn màu đen sẫm, Tiểu Tiểu mất kiên nhẫn nói.
“Nương nương, lão nô dù là công công thì cũng là nam nhân mà, sao có thể cởi quần áo trước mặt nương nương được chứ?”
Hỷ công công khổ sở giãy giụa, nếu như là nam nhân bình thường, có lẽ ông sẽ không thèm để ý, nhưng mình là công công, làm sao có thể cởi áo tháo thẳt lưng trước mặt nữ nhân được chứ?
Hơn nữa, thân thể công công có chỗ thiếu sót, tối kị nhất chính là để người khác thấy thân thể của mình.
“Không sao, ta cũng đâu phải là chưa nhìn qua, cởi mau lên, bằng không ta sẽ mặc kệ ngươi đấy!” Tiểu Tiểu lấy ra một ít rượu từ tủ nhỏ ở bên, lạnh giọng nói.
“Thế nô tài đi trước đây…Hoa Nguyên, phải hầu hạ nương nương cho tốt đấy…”
Kinh khủng quá, tiểu tổ tông này thật quá kinh khủng, bảo người ta cởi áo làm gì? Sao mà ngay đến một lão công công cũng không buông tha vậy hả.
Hoa Nguyên cũng chỉ trích nhìn Tiểu Tiểu, Lão đại sao lại đi bắt nạt một lão công công như vậy chứ, nhìn tuổi tác Hỷ công công cũng không còn nhỏ nữa, kỳ thực ông ta cũng không dễ sống gì.
“Ta sao nào? Chẳng qua thấy Hỷ công công có bệnh, muốn chữa cho ông ta thôi mà?”
Tiểu Tiểu mở to mắt khó hiểu, tốt bụng giúp người ta chữa bệnh sẽ bị chỉ trích sao? Sao hai người họ lại quái đản thế chứ.
“Có bệnh?” Hai chữ, khiến cho cái tay toan bắt lấy cửa của Hỷ công công liền dừng lại, ông ta gian nan quay đầu lại, dở khóc dở cười hỏi:
“Nương nương nói nô tài có bệnh à?”
Sao nghe câu này kì quái thế nhỉ? Giống một câu mắng người vậy á.
Tiểu Tiểu gật đầu, thản nhiên nói:
“Đúng thế, hôm đó ngươi té xỉu, ta thấy trong mắt ngươi có một điểm đen không bình thường, lúc gọi ngươi dậy thuận tiện giúp ngươi chẩn mạch, chứng minh phán đoán của ta không sai. Hỷ công công ngươi có phải thường thấy tức ngực, có lúc nhìn thấy đồ nhiều dầu mỡ thì không muốn ăn, còn thường ngất xỉu hay không?”
Nghiêm túc nhìn ông ta, Hỷ công công bình thường đối xử với mình không tệ, Tiểu Tiểu muốn chữa khỏi bệnh cho ông ta.
“Vâng, nương nương sao người lại biết vậy?”
Kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, nếu không nhớ nhầm, Tiên phi hình như không biết y thuật mới đúng? Hơn nữa bệnh của mình đã từng lén tìm thái y xem thử, mấy phương thuốc thái y kê cho, đều không có tác dụng.
Tiểu Tiểu trừng ông ta một cái: “Ta tinh thông y thuật, đương nhiên sẽ biết, cho nên ta mới muốn giúp ngươi chữa bệnh.”
“Lão đại, vậy người bảo Hỷ công công cởi áo làm gì?”
Hoa Nguyên cẩn thận đem tim giấu nhẹm vào bụng, hỏi ra thắc mắc trong lòng, Lão đại không có ý đó là tốt.
“Ngốc, cởi áo mới có thể giúp ông ta thi châm chứ!”
Là do mình thông minh hay do họ quá ngốc thế nhỉ? Hình như chẳng có bao nhiêu ngôn ngữ chung với bọn họ.
“Phải cởi hết à? Lão đại người lại chẳng nói rõ…”
“Ai nó với ngươi là cởi hết? Đương nhiên là cởi một nửa…tức là chỉ cởi phía trên. Lúc nãy ta không nói sao?”
Hai người cùng lắc đầu, ăn ý nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu ảo não nói:
“Ta không chú ý, ta tưởng ta nói qua rồi. Cởi đi, Hỷ công công, nhân lúc bây giờ còn cứu được, ta giúp ngươi châm tám lần mười là được!”
Lần này Hỷ công công không chạy, ông ta vội cởi áo ngoài, Tiểu Tiểu vội mở cái túi châm siêu lớn của nàng ra, trong nháy mắt thì lưng của Hỷ công công đã như con nhím, toàn là châm.
“Lão đại, lúc nãy người nên nói rõ, nếu không sẽ làm bọn ta hiểu lầm mất. Đúng rồi, L


Snack's 1967