Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3402 lượt.
ó thể đem quyết định của Hoàng thượng nói cho nàng ta, chúng ta ai nấy đều vui vẻ!”
Lân vương vỗ vỗ bả vai Hoàng thượng, cứ như đấy không phải là Hoàng thượng, mà chỉ là bạn tốt của hắn vậy…
***
Từ lãnh cung đến Lâm Tiên cung, theo lý mà nói phải rất cao hứng mới đúng, nhưng Tiểu Tiểu mỗi ngày đều lơ đãng——nhàm chán quá đi!
“Đừng theo sau ta, ta lại chẳng phải con nít ba tuổi!”
Quay đầu đi, hung hăng trừng mắt nhìn hai ‘thiếp thân’ cung nữ một cái, thật đúng là đủ ‘dính người’ mà, ngay cả lúc đi giải mà họ cũng cung cung kính kính đứng đợi một bên, dọa cho Tiểu Tiểu suýt nữa thì đi không ra.
Do đó mà biết, Tiểu Tiểu vì sao mà than vãn. Thật không biết bọn họ là ‘thiếp thân’ chiếu cố chủ tử, hay là giám thị người ta nữa, nói tóm lại cái loại cảm giác một ngày hơn mười canh giờ bị chú ý, khiến cho Tiểu Tiểu rất không thoải mái——TMD, nếu còn tiếp tục vậy nữa thì đừng trách bà đây không khách khí với các ngươi!
“Nương nương, đây là quy tắc ở hậu cung. Bọn nô tỳ là ‘thiếp thân’ cung nữ, đương nhiên phải đi theo sau nương nương, bằng không, nô tỳ sẽ bị phạt!”
Cúi đầu xuống, trong lòng hai người cũng rất buồn bực. Vốn là như vậy, trước giờ luôn vậy, tại sao bây giờ Tiên phi lại không thích có người đi theo nữa? Nhưng lại không thể không theo, nếu như chủ tử xảy ra chuyện gì, bị phạt đầu tiên chính là thiếp thân cung nữ.
“Các ngươi là người cung nào?” Mắt đẹp trừng trừng, Tiểu Tiểu nhìn hai người họ, đúng là lão hổ không phát uy, thì họ lại tưởng mình là con mèo bệnh. Mình là Lão đại của cung này, bọn họ lại dám nói cung quy với mình?
“Hồi nương nương, bọn nô tỳ là người của Lâm Tiên cung của người!” Hai người khó hiểu nhìn nhau một cái, cái này mà còn phải hỏi nữa sao?
“Ha ha, các người còn biết mình là người của Lâm Tiên cung ta. Vậy ngươi nói trong Lâm Tiên cung ai là lớn nhất, do ai định đoạt ?” Tiểu Tiểu hơi mỉm cười, hai cung nữ bất giác lùi sau một bước, trấn định nói:
“Nương nương lớn nhất, do nương nương định đoạt. Nhưng cung quy là quy củ của hậu cung, chúng nô tỳ không dám không tuân thủ!”
Tiểu Tiểu nhìn hai nha đầu theo sát này một cái, không biết Thủy Tiên làm cách nào mà chịu được bọn họ nhỉ. Nhưng Tiểu Tiểu biết, thái độ bình thường mà bọn họ đối với Tiểu Tiểu, tuy nhìn thì có vẻ cung kính, nhưng e trong lòng thì sớm đã nhận định rằng mình chẳng được Hoàng thượng ưa thích rồi, e rằng, đây mới là nguyên nhân bọn họ dám đi ngược lại lời nói của mình.
__________________
Chú thích:
(1) Thu ba: chỉ đôi mắt như làn nước thu ba, giống như trong câu “Làn thu thủy nét xuân sơn” của Nguyễn Du. (Theo ta hiểu là vậy.)
(2) Vừa mất phu nhân lại tổn binh (赔了夫人又折兵: bồi liễu phu nhân hựu chiết binh): Mất cả chì lẫn chài. Xuất xứ từ truyện Tam Quốc diễn nghĩa, hồi thứ 55: “ Chu Lang diệu kế an thiên hạ, bồi liễu phu nhân hựu chiết binh.” ( Chu Lang bày kế yên thiên hạ, vừa mất phu nhân lại tổn binh). Bồi là tiền vốn mua bán; “Chiết” là thiệt hại; “Chiết binh” là hao binh tổn tướng. Đây là thành ngữ ý nói muốn chiếm lợi thế, nhưng lại bị tổn thất gấp bội.
“Vậy sao?” Tiểu Tiểu đến bên bọn họ, đi quanh họ một vòng, từ đầu đến chân đánh giá họ một lượt.
Ừm, đích xác là có hơi cuồng, ức hiếp ta là người mới hay bắt nạt ta do không được sủng? Hoàng thượng chết tiệt kia, muốn đến còn phải xem bà đây có vui hay không nữa nè, không đến càng tốt, ta còn hiếm lạ gì hắn nữa chứ?
“Được thôi, nếu các ngươi đã cho rằng lời ta nói không quan trọng bằng mấy thứ cung quy kia, vậy bây giờ các ngươi rời đi được rồi, Lâm Tiên cung chẳng thiếu hai tên nô tài các ngươi!”
Hừ lạnh một tiếng, vốn định chỉnh đốn hai bọn họ cái đã, nhưng thấy bây giờ đang là ban ngày ban mặt, không muốn chỉnh người, cứ đem hai người họ đuổi đi là được, vừa hay bảo Hỷ công công đến lãnh cung đem hai người biết nghe lời đến đây.
“Nương nương tha mạng!”
“Không có gì! Hỷ công công, Hoa Nguyên đâu?”
Hai ngày rồi, Hoa Nguyên hẳn là qua đây rồi chứ. Tiểu Tiểu sẽ chẳng quan tâm Hỷ công công dùng phương pháp gì để thuyết phục Hoàng thượng, đem Hoa Nguyên đên đây. Nàng chỉ quan tâm kết quả, chỉ cần Hoa Nguyên đến đây là được.
“Hoa Nguyên, còn không mau vào!”
Hỷ công công quay đầu về hướng cửa, Hoa Nguyên cúi đầu rảo bước đi ra, Tiểu Tiểu cao hứng nói:
“Hoa Nguyên, ngươi đến rồi à?”
Trong lòng Hoa Nguyên đánh thịch một cái, lúc nãy chỉ lo thương cảm, không ngờ khi ra khỏi lãnh cung, nàng lại lấy thân phận như vậy để trở về. Đã nói phải từ bỏ, tại sao lúc đến, trong lòng vẫn có chút lưu luyến?
“Nô tỳ Hoa Nguyên tham kiến nương nương!”
Cung cung kính kính quỳ dưới đất, từ nay trở đi, nàng sẽ phải lấy thân phận này mà sống. Nô tỳ, một nhãn tự rất xa lạ.
“Hoa Nguyên, đừng như vậy!”
Tay Tiểu Tiểu toan duỗi ra, nhưng rồi rụt lại. Nô tỳ, nàng ta trước giờ chưa từng tự xưng mình như vậy, còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, nàng ta kiêu căng cỡ nào, kiêu ngạo cỡ nào…nàng ta như vậy, khiến Tiểu Tiẻu thấy không quen.
“Nương n