Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2973 lượt.
ái loại cười muốn ăn thịt người kia, chính là giống y như biểu tình hiện tại của Hoàng thượng vậy. Nữ nhân tốt không đấu với ác nam, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, Tiểu Tiểu rất thức thời chìa hai tay ra, chỉ chỉ mấy chấm đỏ nhỏ chi chít trên đó, khổ não nói:
“Lúc nãy thần thiếp quên nói với Hoàng thượng một tiếng rồi, sở dĩ thần thiếp đến muộn, là vì đột nhiên nổi mẩn, người xem trên người cơ man nào là chấm đỏ, cho nên…”
“Qua đây băng bó giúp trẫm!”
Hoàng thượng thét lên một tiếng, ai mà biết mất thứ đó là thật hay giả, trên tay thì đầy rẫy, trên mặt trên cổ thì lại chả sao hết, mấy trò tiểu xảo này, nàng ta thật quá ngây thơ rồi.
“Hoàng thượng, không phải chỉ trên tay thôi đâu, người xem trên cánh tay thần thiếp…”
Xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay chi chít chấm đỏ, Tiểu Tiểu bực bội than vãn:
“Hoàng thượng, người không sợ bị truyền nhiễm hay sao? Nếu người không sợ, thần thiếp không để ý, bây giờ qua đó băng bó cho người…”
“Hoàng thượng, hay là để nô tài giúp người băng bó đi, sởi trên người nương vẫn phải kiêng. Bệnh sởi thường đều truyền nhiễm….”
Hỷ công công đi lên phía trước, cầm lấy hòm thuốc mà cung nữ bưng tới, bắt đầu khẩn trương.
“Haizz, Hỷ công công nói không sai, cái loại bệnh sởi này nghe nói chỉ cần đụng tới là bị lây nhiễm liền, thần thiếp vốn không muốn đến, nhưng lại lo đây là lần tụ hội đầu tiên sau khi ra khỏi lãnh cung, không đến lại sợ các vị tỷ muội hiểu lầm, cho nên…”
“Tiên phi muội muội, muội nói cái này sẽ lây nhiễm à?” Vân phi sợ hãi nhìn mấy chấm đỏ bắt mắt kia, không phải là thật đấy chứ, mấy thứ đó thiệt là khủng bố mà.
“Muội cũng không biết nữa, chắc sẽ truyền nhiễm. Nhưng cũng không sao, mấy thứ này nổi ở đâu thì còn không nhất định. Giống muội nè, nổi trên tay, trên người, nhưng lại không nổi trên mặt, sau này có để lại sẹo cũng chả sao, dù sao thì cũng nằm bên trong quần áo, cũng chẳng ai thấy được…”
Tiểu Tiểu tốt bụng giải thích, làm cho mấy phi tử từng dựa gần Tiểu Tiểu đều ngã ngồi xuống đất, bọn họ tay ôm mặt run rẩy nói:
“Nương nương nói là, nếu như nổi ở mặt thì sẽ để lại sẹo sao?”
“Ừ!” Tiểu Tiểu thành thật gật đầu: “Nhưng mấy chấm đỏ này sẽ không phát tác ngay, phải bám trên thân người một canh giờ. Trước khi chưa phát tác, chỉ cần dùng nước lạnh rửa mặt, không ngừng rửa sạch trong nửa canh giờ là có thể phòng ngừa được rồi!”
Nửa canh giờ? Chúng phi tử đều nhìn nhau một cái, bây giờ sắp đến nửa canh giờ rồi, phải nắm bắt thời gian, bằng không…
“Hoàng thượng, thần thiếp đột nhiên đau bụng, đi trước một lát….”
Vân phi sờ sờ mặt, nàng ta là người đầu tiên lên tiếng cầu cứu.
“Chuẩn!” Nhìn cái tay bị Hỷ công công bó thành cục, Hoàng thượng bực bội nhíu mày.
“Hoàng thượng, thần thiếp đau đầu, ra ngoài trước một lát…”
“Hoàng thượng, tiểu công chúa đang đợi thần thiếp, đi trước đây…”
……
Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn Hoàng thượng, từ khi nào mà tính khí hắn lại tốt như vậy? Mọi người đều đi hết cả rồi, ngay đến chủ nhân của Liên Hoa cung cũng đi tuốt, trong nháy mắt cả phòng khách chỉ còn sót lại một phi tử là nàng, Tiểu Tiểu cười hề hề, dựng tay lên:
“Hoàng thượng, thần thiếp đau tay, bây giờ còn ngứa rất dữ dội, đi trước đây…”
Thất vọng quá, sao Hoàng thượng lại muốn đến chứ? Ngay đến mấy câu chọc ngoáy khiêu khích cũng không có, Tiểu Tiểu nhìn thấy chẳng vui nữa, vội nói lời cáo từ.
“Vậy sao? Tay của ái phi khó chịu, trẫm có trách nhiệm xoa giúp ái phi, qua đây!”
Lạnh lùng cười nhìn nàng, hắn thật không tin cái này có thể truyền nhiễm được.
“Hoàng thượng, người là cửu ngũ chí tôn, người là tấm thân ngàn vàng, cái này sẽ truyền nhiễm đó, làm sao có thể để Hoàng thượng mạo hiểm được chứ?”
Buông tay xuống, trong lòng Tiểu Tiểu thầm mắng, chẳng lẽ vừa bắt đầu hắn đã biết mấy thứ này không sao hết rồi à? Thế sao lúc nãy hắn không vạch trần mình? Có lẽ hắn chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi…
“ ‘Thụy Tiên’, chúng ta là phu thê. Thân thể nàng không khỏe, vi phu làm sao có thể không thăm không hỏi, thậm chí sợ truyền nhiễm được chứ?”
Một tiếng phu thê, làm cho toàn thân Tiểu Tiểu run bắn cả lên, Hoa Nguyên len lén nhìn nam nhân gần ngay trước mắt này, hắn cũng từng nói mấy lời đường mật này với mình, nhưng lần trước ở lãnh cung, hắn không nhìn thấy mình, không nhận ra mình, nàng có thể tự lừa gạt mình là do có nhiều người, bây giờ…
Trong phòng chỉ có mấy người thôi, sao hắn còn không nhìn thấy mình chứ? Đừng nói là không nhận ra mình đấy nhé? Từng nói là sẽ quên đi, sẽ buông xuống, nhưng khi thật sự nhìn thấy, tại sao lại còn động tâm chứ? Phu thê, mình từng là phu thê với hắn đấy.
“Hoàng thượng, thần thiếp đã từng nói nhiều lần với người rồi, thần thiếp là Thủy Tiên, không phải ‘Thụy Tiên’, Hoàng thượng đừng gọi sai nữa thì hơn.”
‘Thụy Tiên’, nghe cứ thấy quái quái? Hoàng thượng này gọi như vậy, chẳng có ý gì tốt lành đâu.
“ ‘Thụy Tiên’, là tên trẫm ban cho nàng, biết chưa? ‘Thụy Tiên’, qua đây!”
Kẻ ngu mới qua đó ấy? Tiểu Tiểu im lặng nhìn hắn, nhưng bước chân thì lại chả nhích lên