Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2982 lượt.
, ngài ấy muốn đi đâu?
“Vương gia, người rửa mặt trước cái đã…” Bước chân vẫn không dừng lại, Lân vương sờ sờ mặt, hình như có chút không thoải mái, đã rất lâu không chỉnh trang lại rồi.
“Thủy Thủy đâu?” Chưa qua thông báo, thì Lân vương đã xông vào rồi, đám thủ vệ đều sợ hãi đi theo phía sau, không dám ngăn cản. Bọn họ không biết tiểu thư sao lại đắc tội tới Lân vương, nhưng bọn bọ biết lúc này Lân vương đang rất phẫn nộ, cực kỳ phẫn nộ.
“Thủy Thủy đang ở đâu?” Không nhận được sự hồi đáp, Lân vương tức giận quay đầu lại, nhìn mấy thị vệ đang run bần bật, không chút kiên nhẫn hỏi.
“Không…biết…” Một thị vệ run rẩy đáp, tiểu thư ở nội viện, một đại nam nhân như hắn làm sao biết được hành tung của tiểu thư chứ?
“Không biết?” Nắm lấy cổ của người vừa mới lên tiếng, trong nháy mắt mặt người kia đã bắt đầu tím tái, thở không ra hơi.
“Vương gia, bọn ta chỉ là hạ nhân trông giữ cửa mà thôi, thật sự không biết mà…” Một thị vệ khác lùi ra sau vài bước, lo lắng phân bua.
“Vậy sao? Tìm ai đó biết đến đây!” Tay không hề buông ra, nhưng lực trên tay lại nhỏ đi không ít, cái mặt của người bị túm lấy vẫn còn đỏ, nhưng đối phương là Vương gia, hắn không dám động thủ giãy khỏi tay Vương gia.
“Vương gia, đây là…”
Lúc Vu Hoa về đến nhà, nhìn thấy tình cảnh trong viện như vậy, nhưng khi y đi gần lên phía trước, khi nhìn thấy người kia là Lân vương, càng kinh ngạc tới há hốc miệng? Đây…Vương gia đây là?
“Vương gia, người…”
Thật khó mà tin, chẳng qua chỉ mới hơn hai mươi ngày không gặp Lân vương mà thôi, sao hắn lại tiểu tụy nhiều đến thế? Phong quốc xảy ra chuyện gì rồi sao? Nhưng cho dù là có chuyện gì đi nữa, Vương gia cũng không nên biến mình trở nên như vậy.
“Vu Hoa, Tiểu Tiểu đâu?” Buông tay ra, Lân vương đi tới trước mặt Vu Hoa, vẻ mặt nóng ruột hỏi.
“Tiểu Tiểu?” Vu Hoa thì thào nhắc lại, cái tên mà mỗi ngày không biết mình đã đọc biết bao nhiêu lần, là nữ nhân mà mình trơ mắt nhìn nàng bị đưa vào cung thay thế cho muội muội của mình, y làm sao có thể quên nàng, làm sao có thể yên tâm về nàng được cơ chứ?
“Ngươi biết nàng đang ở đâu đúng không? Có phải ngươi đã đem nàng giấu đi rồi? Nói cho ta, nàng đang ở đâu? Ta muốn gặp nàng!”
Hai tay Lân vương tóm lấy bả vai Vu Hoa, dùng sức lắc, lắc tới nỗi y thấy hoa mắt chóng mặt, lắc tới nỗi y không phân biệt nổi đông tây nam bắc, lắc đến độ mấy thứ trong dạ dày của y đều đảo lộn, xém nữa là phun hết cả ra…
“Vương gia, người còn lắc ta vậy nữa thì ta thật sự sẽ ói ra hết đó…” Gian nan bắt lấy cánh tay của hắn, Vu Hoa gắng sức nói.
“Được, ngươi nói Tiểu Tiểu đang ở đâu? Ngươi đem nàng giấu đi đâu rồi?”
Buông tay ra, trên mặt Lân vương vẫn mang vẻ vạn phần nóng ruột.
“Vương gia nói đùa rồi, ta có thể giấu Tiểu Tiểu cô nương hay sao?” Vu Hoa cười khổ một tiếng, những gì y nói cũng là sự thật.
Đúng thế, y làm sao có thể giấu Tiểu Tiểu được chứ? Lấy sự cổ linh tinh quái của nàng, muốn giấu nàng e là khó lắm đấy?
Lân vương cười cười: “Cũng phải, Tiểu Tiểu đi đâu rồi? Đừng nói với ta là các ngươi không biết đấy!”
Các ngươi, đương nhiên là chỉ Vu Hoa và Thủy Thủy. Hai người bọn họ, là người mà Tiểu Tiểu quen thân nhất ở kinh thành. Cho dù có muốn về nhà, Tiểu Tiểu cũng sẽ nói với họ một tiếng, Lân vương tin vậy.
“Ta…Vương gia, người chỉ nghĩ tới Tiểu Tiểu, thế Thủy Thủy thì sao?”
Ban đầu trong lòng còn có chút hổ thẹn, sau khi nghĩ đến muội muội của mình, vẻ mặt của y bắt đầu trở nên bực bội. Thật không ngờ, Thủy Thủy lại cùng với Lân vương…
“Thủy Thủy, cái này thì liên quan gì đến ta? Ta tìm nàng ta cũng chỉ là vì muốn hỏi tin tức của Tiểu Tiểu mà thôi.”
Lân vương khó hiểu nhìn y, rốt cuộc y có chịu nói tin tức của Tiểu Tiểu không hả, nếu như không nói, buổi tối hắn nhất định sẽ đến đây dò xét một phen.
“Vương gia, ta vẫn luôn cho rằng người là một người dám làm dám chịu, không ngờ rằng người lại…Thủy Thủy mang thai rồi, muội ấy nói đứa bé là của người!”
Vu Hoa chỉ trích hắn, đây là do Thủy Thủy nói, Thủy Thủy sẽ không lấy khuê danh của mình ra đùa giỡn, y tin tưởng muội ấy.
“Thủy Thủy đã mang thai? Liên quan gì đến ta chứ? Ta căn bản không hề đụng tới nàng ta, nàng ta làm sao mà có thể mang thai đứa con của ta được?”
Lân vương cười lạnh một tiếng, đúng là lợi hại mà, cho dù có thật sự đụng tới nàng ta đi nữa, còn chưa tới một tháng, nàng ta biết mình mang thai rồi chắc?
“Vương gia, đại trượng phu dám làm dám chịu, người vậy mà lại không chịu thừa nhận?” Vu Hoa tức giận nhìn hắn, vẻ mặt không thể tin được.
“Vương gia, sao chàng lại đối xử với thiếp như vậy? Sao người lại có thể không thừa nhận đứa con của chúng ta chứ, chẳng lẽ thiếp không vừa mắt chàng hay sao?” Thủy Thủy bi thống tuyệt vọng, không biết từ lúc nào đã đứng phía sau cách hai người bọn họ không xa, sau khi nghe xong lời nói của Lân vương, không nhịn được nữa mà bật khóc, xoay người chạy về phòng.
“Đứng lại!” Lân vương lạnh lùng kêu lên, hàn ý trong mắt khiến người đứng bên cạnh là Vu Hoa cũng phải rùng mình, cũng khiến cho Thủ