Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2981 lượt.
y đầu lại, đáng thương nhìn Hoa Nguyên một cái, cái tên này, bảo nàng ta sau này làm sao nhìn người đây?
“Nương nương, ta không sao, ta rất thích cái tên này…Hoàng thượng ban tên, là vinh hạnh của nô tỳ…”
……
“Sóc, sao đệ đến đây thế?”
Ra tới cửa lớn, Hoàng thượng thấy Sóc vương đang gấp gáp chạy tới, hắn không hiểu hỏi.
“Hoàng huynh, là Lân, Lân trở về rồi…”
Thở hắt một hơi, Sóc vương nóng ruột nói.
“Cái gì? Lân trở về rồi? Không phải còn mười ngày nữa sao?” Hành trình đã được xếp đặt sẵn, ít nhất thì mười ngày nữa đệ ấy mới trở về, nhưng bây giờ đệ ấy lại về tới rồi, chẳng lẽ là vì nữ nhân kia?
Sóc vương gật gật đầu:
“Nghe nói, sau khi về người cứ y như muốn phát điên ấy, ngay đến y sam cũng chẳng chịu thay, khắp nơi tìm người…”
Sóc vương thầm than một tiếng, không ngờ tình cảm của Lân vương dành cho nữ nhân kia lại sâu đậm đến vậy.
“Nữ nhân kia, tên gọi là gì?” Hoàng thượng trầm tư một hồi, đột nhiên hỏi.
“Hình như gọi là Tiểu Tiểu! Hoàng huynh, chúng ta làm sao đây? Phải khuyên huynh ấy thế nào đây?” Sóc vương lo lắng nhìn Hoàng thượng, Lân vương trước nay chưa từng để ý một nữ nhân nào, nhưng lần này lại điên cuồng như vậy, hắn lo rằng huynh ấy sẽ gặp nguy hiểm.
Bởi vì nữ nhân kia quá quỷ dị, xuất hiện và biến mất quá đột ngột.
Hoàng thượng than một tiếng: “Là chúng ta đề thấp tầm ảnh hưởng của nữ nhân kia đối với đệ ấy quá. Chúng ta vẫn là nên ra ngoài thăm đệ ấy trước đã….”
Hai người cùng lo lắng như nhau mà cất bước rời đi, phía sau không xa lại xuất hiện một người, thì thào nói:
Hắn, thật sự về rồi à? Không phải nói một tháng sao? Sao lại nhanh như vậy? Có cần ra ngoài gặp hắn hay không?
Nhớ lại một tháng quen biết với hắn, Tiểu Tiểu bắt đầu mỉm cười. Nói thật, người đối xử tốt nhất với mình sau khi xuất sơn, trước giờ chưa hề lợi dụng qua mình chính là hắn. Hắn rất dịu dàng, cũng rất biết săn sóc, đối xử với mình tốt đến hết chỗ chê, hơn nữa, hắn có khả năng là cha Điểm Điểm…
Mình có thể tin tưởng hắn được không? Chuyện của Điểm Điểm có thể giao cho hắn điều tra được không? Tách ra đã hơn hai mươi ngày rồi, mình không nghĩ tới hắn, nhưng hắn cứ xuất hiện trong đầu óc mình. Đặc biệt là lúc phiền não, thì nghĩ tới hắn càng nhiều hơn, chưa từng trải qua tình yêu, nàng không biết tình yêu là như thế nào. Nhưng nếu như bận lòng cũng là một loại cảm xúc của tình yêu, nàng đích thực là bận lòng vì hắn rồi.
Ban nãy nghe bọn họ nói hắn đang tìm mình, trong lòng Tiểu Tiểu đột nhiên cảm thấy ngọt ngào một cách kì lạ. Chẳng lẽ hắn yêu mình rồi sao?
Bất an nghĩ ngợi, trên mặt Tiểu Tiểu không tự giác mà bắt đầu đỏ lên, mãi đến khi Hoa Nguyên và Từ ma ma đi đến phía sau, nàng cũng không phát hiện ra.
“Nương nương, người sao vậy? Có phải đã hối hận về việc ban nãy đắc tội với Hoàng thượng rồi không? Lúc nãy người cũng thật quá kích động mà, phải nên thuận theo Hoàng thượng…” Từ ma ma bắt đầu lải nhải nói, Tiểu Tiểu than một tiếng:
“Đi thôi!”
Nghĩ tới Hoàng thượng? Làm sao có thể chứ, người mình nghĩ tới lúc nãy là Lân vương, là tiểu thúc của cái thân phận hiện tại này của mình mà thôi!
***
Ngựa không dừng vó gấp gáp trở về, nhìn thấy quản gia, Lân vương nhảy xổ vào hỏi:
“Quản gia, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tìm lâu vậy rồi, nếu như nàng còn ở kinh thành, hẳn phải sớm tìm ra rồi chứ. Lân vương không đi tìm kiếm một cách mù quáng, mà đi tìm quản gia hỏi rõ tình hình lúc đó đã, đủ thấy rõ sự bình tĩnh và tỉnh táo của hắn.
“Hồi Vương gia, ngày thứ hai sau khi Vương gia rời đi, sáng sớm lúc lão nô đến đó, cô nương còn chưa thức dậy, nhưng lúc buổi chiều qua đó thì người đã mất tích rồi…”
Quản gia hổ thẹn quỳ xuống đất, đều tại sự sơ sót của mình, nếu như tìm hai nha hoàn qua đó trông cô nương thì đã không xảy ra chuyện rồi, nhưng cô nương cũng không giống như là bị bắt cóc.
“Lúc đó, bên ấy có điểu gì khác thường hay không? Có người nào qua đó tìm nàng không?”
Lân vương lạnh lùng nhìn quản gia, ông ta đúng là không muốn sống nữa mà, sai lầm cấp thấp như thế mà cũng phạm phải?
“Vương gia, lúc đó thức ăn trong phòng vẫn là của ngày hôm qua, trong phòng cũng không có bất cứ điều khác thường gì hết, chắc cô nương không phải bị bắt cóc đâu. Cái viện kia khá hẻo lánh, lúc đó cũng không có ai nhìn thấy có người đến đó tìm cô nương…”
Lân vương đứng dậy, hỏi: “Phủ thừa tướng thì sao? Có đi hỏi qua chưa?”
“Phái người đi hỏi rồi, bọn họ nói không gặp cô nương, mà người nô tài phái đi cũng tra không được bóng dáng của cô nương. Chắc là cô nương không có bên đó đâu…”
Quản gia sợ hãi nhìn khuôn mặt đen lại của Lân vương, tiêu rồi, nếu như không tìm được cô nương, e là cái mạng của mình cũng khó mà giữ.
“Hừ, đồ vô dụng!” Một cước đạp qua đó, quản gia ôm bụng ngồi xổm trên đất, đau tới nỗi mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn sốt ruột hỏi:
“Vương gia, người muốn đi đâu?”
Lân vương quay đầu lại, lạnh lùng nhìn ông ta: “Ngươi nói xem!”
Quản gia ôm đầu ngừng một chút, Vương gia trở về vẫn còn chưa rửa mặt rửa mũi, vẻ mặt rất tiều tụy