Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2972 lượt.
trước tí nào. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Hỷ công công thì lại lo lắng nhìn Tiểu Tiểu, muốn nói nàng, bảo nàng thuận theo Hoàng thượng một chút, nhưng lại không dám nói thẳng ra.
“Nương nương, hay là để nô tỳ giúp người xem đi. Hoàng thượng tấm thân vạn kim, làm sao có thể đụng chạm đến bất kì nguy hiểm gì được?”
Hoa Nguyên ngẩng đầu lên, mềm mại cười nói, là không thể nhìn tiếp được nữa. Trực giác của nữ nhân nói cho nàng biết, Hoàng thượng đối với Lão đại vốn chẳng chán ghét như vẻ bề ngoài. Tuy thường bị nàng ta làm cho phát tức, nhưng hắn cũng rất dung túng cho nàng ta, thậm chí mang theo một chút sủng nịch…
Đúng, là sủng nịch! Không cam nhìn Tiểu Tiểu một cái, tại sao nàng ta lại có được sự đối đãi đặc biệt của Hoàng thượng vậy chứ? Minh gần gũi hắn một năm, cũng chưa từng nhận được sự sủng nịch như vậy.
“Được, Hoa Nguyên, giúp ta xem đi!”
Tiểu Tiểu thu hồi “Măt nhỏ”, không nhìn trừng trừng “Mắt to” của hắn nữa, Hoàng thượng này thật thú vị, tại sao cứ thích đối chọi với mỉnh thế nhỉ, mình rất ít khi chịu thiệt nha.
“Hoa Nguyên?” Ánh mắt Hoàng thượng chuyển hướng nhìn về phía hình bóng nhỏ nhắn đang đứng trước mặt, cảm thấy có chút quen thuộc, Hỷ công công lên phía trước giải thích nói:
“Hoàng thượng, nàng ấy là nương nương mà Tiên phi nương nương mang ra từ lãnh cung, bây giờ là thiếp thân cung nữ của Tiên phi nương nương.”
“Ồ, là Hoa Nguyên à. Hoa phi không muốn làm chủ tử mà muốn làm cung nữ sao?” Hoàng thượng đùa cợt nhìn Hoa Nguyên, cười lạnh nói:
“Cũng tốt, nhưng gọi tên này hình như không được hay cho lắm. Như vậy đi, hôm nay trẫm ban tên cho ngươi, cứ gọi là Nê Nhi đi!”
“Nê Nhi, là ý gì?” Tiểu Tiểu khó hiểu hỏi. Gọi Hoa Nguyên là được rồi, sao phải đổi tên chứ?
“Nương nương là chủ tử ở hậu cung, là mây ở trên trời, cung nữ là nô tỳ ở hậu cung, là bùn dưới mặt đất. Nếu nàng ta đã cam nguyện làm bùn đất, trẫm ban tên ‘Nê Nhi’ có gì không thích hợp nào?” Vô tình nhìn Hoa Nguyên, Hoa Nguyên ngẩng đầu lên, tuyệt vọng nhìn hắn, ‘Nê Nhi’, hắn quả nhiên tuyệt tình, ngay đến cái tên kia cũng không cho mình dùng.
“Nê Nhi, còn không tạ ơn!” Hỷ công công đáng thương nhìn nàng ta, nhắc nhở sự vô lễ hiện tại của nàng ta——Nhìn thẳng vào Hoàng thượng, vốn là chuyện cực kỳ vô lễ.
“Nê Nhi tạ ân điển của Hoàng thượng!”
Trầm trọng quỳ xuống dưới đất, hai hàng thanh lệ từ từ chảy xuống, đầu Hoa Nguyên đụng vào đất…
Từ nay trở đi, nàng không còn là Hoa Nguyên kiêu ngạo nữa, nàng thật sự trở thành một cung nữ, một cung nữ được Hoàng thượng ban tên ‘Nê Nhi’.
Hậu tri hậu giác, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng nhìn ra sự khác thường của Hoa Nguyên, nghe hiểu được ý của Hoàng thượng, nàng tức giận trừng Hoàng thượng:
“Hoàng thượng, sao người có thể đối xử với Hoa Nguyên như vậy? Không phải nói nhất dạ phu thê bách dạ ân hay sao, người phụ nàng ấy thì thôi, ngay đến cái tên của nàng ấy cũng muốn đoạt đi?”
“Trẫm phụ nàng ta? Nê Nhi, trẫm từng phụ ngươi khi nào?” Lạnh lùng nhìn về phía Hoa nguyên, vì lời nói của Tiểu Tiểu, không hiểu sao Hoàng thượng lại trở nên bức xúc.
Không muốn để nàng hiểu lầm mình, Hoàng thượng nghĩ như vậy đấy.
“Hồi Hoàng thượng, Hoàng thượng không có phụ nô tỳ!”
Cúi thấp đầu, Hoa Nguyên dập đầu cái cộp xuống đất, trong giọng nói có sự tuyệt vọng, Tiểu Tiểu nghe mà cũng thấy kinh hãi.
“Nếu như người không từng phụ bạc nàng ấy, sao nàng ấy lại ở lãnh cung chứ? Nếu như người không…” Không nhìn tiếp được nữa, sao Hoàng thượng có thể đối đãi với một nữ tử yếu đuối như vậy chứ? Muốn kịch liệt phản bác, nhưng Hoa Nguyên lại kéo lấy tay Tiểu Tiểu, nói:
“Nương nương, người tha cho nô tỳ đi!”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn nàng ta, lại nhìn nhìn Hoàng thượng, lớn giọng nói:
“Ngưoi là nha hoàn của ta, ngươi chính là Hoa Nguyên, lời người khác nói, ngươi có thể xem như thả p (*)!”
“ ‘Thụy Tiên’, ngươi tưởng trẫm không dám xử trí ngươi hay sao?”
Lời của nàng càng ngày càng to gan, mấy lời thô tục này mà cũng mắng ra được. không ngờ sự giáo dục của Vu thừa tướng quả nhiên khác với người thường, Hoàng thượng đứng bật dậy, đứng bên cạnh Tiểu Tiểu từ trên cao nhìn xuống, Tiểu Tiểu phải ngẩng đầu lên thì mới nhìn được mặt hắn:
“Hừ, người đương nhiên dám, nhưng người cũng từng nói, người sẽ không để thiếp chết, người sẽ từ từ dày vò thiếp….”
“Thông minh, biết thế là tốt! ‘Thụy Tiên’, ngươi cứ đợi mà tiếp chiêu đi…”
Nhìn cái ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống người kia của Tiểu Tiểu, Hoàng thượng cười ha ha rời khỏi, thật không ngờ, hóa ra, nàng cũng có mặt yếu!
“Hừ, ai sợ ai còn chưa biết đâu…” Tiểu Tiểu phẫn nộ nói, nhưng cái bóng người màu vàng kia thì đã không thấy nữa, Hoa Nguyên kéo lấy tay Tiểu Tiểu, khóc nói:
“Nương nương, người đừng vì Nê Nhi mà làm vậy, đắc tội với Hoàng thượng sẽ bất lợi với người…”
“Thì đó, nương nương. May mà Hoàng thượng không tính toán, bằng không, lời ban nãy của nương nương đáng chết nhiều lần….” Từ ma ma cũng kéo lấy tay Tiểu Tiểu, khuyên răn nói.
“Hoa Nguyên, nhưng mà ngươi…” Tiểu Tiểu qua