XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2980 lượt.

đầu lại, nhìn thấy Hoàng thượng và Sóc vương một thân nam trang. Hắn thất vọng cười khổ nói: “Hoàng huynh, Sóc, sao các người lại đến đây?”
“Hoàng huynh, Sóc, đệ rất mệt, đệ cũng rất đau lòng. Nàng …không thấy nữa rồi…lúc đệ đi, đáng ra phải mang nàng đi theo mới đúng…” Lắc đầu tự trách, tại mình, đều tại mình cả, không nên để một mình nàng ở lại đây…
“Lân, nàng ta là ai? Sao đệ quen biết nàng ta? Có cần hoàng huynh giúp đệ tìm nàng ta hay không?”
Có lẽ, nữ nhân kia thật sự là rất có vấn đề, hoặc là có vấn đề rất lớn, Hoàng thượng sẽ không thích nàng ta, sẽ không thừa nhận nàng. Nhưng mà, hắn càng không thích dáng vẻ hiện tại của Lân vương, không thích cái vẻ chán chường, vô lực như bây giờ của y…
“Nàng gọi là Tiểu Tiểu, thời gian đệ quen biết nàng không dài, nhưng nàng ấy rất thông minh, rất đáng yêu, trước lúc đi một ngày bọn đệ còn….Đệ dặn dò quản gia phải chăm sóc thật tốt cho nàng ấy, nhưng quản gia nói ngày thứ hai sau khi đệ đi thì nàng ấy mất tích rồi, đột nhiên biến mất…ông ta đã phái rất nhiều người đi tìm, nhưng vẫn chưa tìm ra được…”
Tiếng nói ngắt quãng, từ miệng người vốn rất hăng hái như Lân vương nói ra, giờ đây nghe sao mà thê thảm, bi thương thế kia. Nếu như không phải yêu nàng sâu đậm, thích nàng, thì tại sao khi hắn nghe nói nàng mất tích, lại liều mạng gấp rút chạy về thế chứ?
Tiểu Tiểu, ta yêu nàng, tuy rằng, ta biết thời gian yêu nàng có muộn một chút, nhưng ta thật sự yêu nàng. Có lẽ là từ ngày đầu tiên, cũng có lẽ là từ cái lần ở trong hoa viên kia, cũng có lẽ là từ khi nàng chỉnh đốn Ngưu Phong, có lẽ…
Có rất nhiều cái có lẽ, ta cũng không biết là cái có lẽ nào nữa, nhưng ta yêu rồi, thật sự yêu phải nàng rồi. sao nàng có thể tại lúc ta biết được ta đã yêu phải nàng, ngay cả một cơ hội cũng không cho ta, thì đã mất tích như vậy được chứ? Đừng như vậy, như vậy không công bằng với ta…
“Lân, huynh hiểu nàng ta à? Có phải là nhất thời mê luyến hay không? Có phải vì nàng ta đi rồi, đã rời khỏi, huynh mới…”
Nhìn Lân vương ngơ ngẩn thế kia, trong lòng Sóc vương cũng khổ sở vạn phần. Lân vương đã có khi nào ngơ ngẩn vậy đâu, huynh ấy có nhiều nữ nhân thế kia, nữ nhân kia rốt cuộc là có gì tốt chứ, huynh ấy cứ phải đau khổ vì nàng ta thế này hay sao? Không đáng, đúng là không đáng, chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân không rõ lai lịch thôi mà.
“Sóc, đệ không hiểu đâu. Nếu như có một ngày, đệ yêu phải một người con gái, thì đệ sẽ hiểu tâm tình lúc này của ta, bây giờ ta cảm giác được. không phải mê luyến, cũng không phải mất nàng ấy rồi mới biết yêu nàng, ta đích thực là đã lún vào rồi. Trên đường đi Phong quốc, lúc trước ta đều tìm hoa lâu nổi tiếng để uống chút rượu, vung tiền tìm vài kĩ nữ để chơi đùa. Nhưng lần này, ta lại chẳng có tâm tình để chơi nữa. Sau khi đến Phong quốc, công chúa Phong quốc vì muốn làm Vương phi của ta, không tiếc dùng sắc dụ ta, dùng mị thuật trong truyền thuyết, nhưng ta chỉ cần nghĩ đến cặp mắt thanh thuần kia của nàng, thì hứng chí gì cũng chẳng còn; Nghe thấy nàng đã mất tích, ta không nghĩ gì hết, chỉ muốn mau chóng tìm được nàng, phải mau chóng trở về tìm nàng…đây, chẳng lẽ không được xem là yêu hay sao? Hoàng huynh, đệ muốn ra ngoài tìm nàng, đệ phải ra ngoài tìm nàng, được không?”
Hoàng thượng nhịn không được quay đầu lại, Lân vương đúng là đã trúng độc của nữ nhân kia rồi, nhưng y là đệ đệ thân cận nhất của mình, sao có thể để y như thế được chứ? Nhưng Lân vương hiện giờ, không nghe lọt bất kì lời khuyên nào, nghĩ muốn khuyên y, sẽ chả được gì đâu. Đón lấy ánh mắt của Sóc vương, hai người trừng mắt nhìn, âm thầm nhìn nhau lúc lâu, cuối cùng Hoàng thượng gật đầu, nhàn nhạt nói: “ Lân, đệ nghỉ ngơi một lát trước đi, ngủ một giấc, dưỡng tinh thần cho tốt rồi tìm nàng ta sau, được không?”
“Không, không cần. Đệ muốn mau chóng tìm được nàng, bằng không, đệ sẽ không yên tâm…”
Lời còn chưa dứt, thân thể Lân vương đã mềm nhũn té xuống, Hoàng thượng vội vã đỡ lấy khối thân thể đang ngã xuống kia, cùng Sóc vương dìu hắn nằm lên giường, Hoàng thượng đích thân giúp hắn cởi giày, nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng lông mày đang chíu chặt kia của Lân vương, nhưng chỉ một lát thôi, hàng mày của hắn lại nhíu chặt lại.
“Sóc, đệ nói phải làm sao đây? Phải làm sao để Lân mới có thể quên nàng ta đây?”
Giọng rất nhỏ, Hoàng thượng sợ đánh thức Lân vương đang trong giấc mộng.
“Hoàng huynh, gọi người qua đây trông một lát, chúng ta ra ngoài nói đi?” Sóc vương nhìn cái dáng vẻ bất an của Lân vương, không nhịn được nói.
Gọi quản gia đến đại sảnh, Hoàng thượng lạnh giọng nói: “Ngươi đã gặp qua nữ nhân kia chưa?”
Lân vương quen thân với nàng ta thế kia, hẳn là nữ nhân kia đã từng đến Lân vương phủ rồi chứ nhỉ.
“Hồi Hoàng thượng…nô tài gặp qua nàng ấy mấy lần…”
Tâm tình hiện tại của Hoàng thượng không tốt, quản gia run rẩy đáp.
“Hoàng huynh, để đệ hỏi cho. Quản gia, Tiểu Tiểu cô nương và Vương gia quen nhau khi nào?”
Sóc vương thả lỏng giọng điệu, dùng giọng nói bản thân tự nhận là khá ôn hòa để hỏi
“Hồi Hoàng thượng, Vương g