Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3507 lượt.

ượn lờ, trên mặt, trên người Tứ Nhi sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng ta khẩn cầu nhìn Tiểu Tiểu, trong mắt ngấm lệ. Nhưng Tiểu Tiểu lại trực tiếp nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói:
“Từ ma ma, bổn cung hơi mệt, ngươi trông nén nhang giùm ta. Tới giờ thì gọi ta một tiếng.”
“Nương nương, nô tỳ…không chịu được…nữa rồi…” Tứ Nhi giãy giụa, tiếng cười vẫn vang lên như cũ, chỉ là mồ hồi và nước mắt trên mặt khiến cho người ta thấy khó hiểu.
“Chuẩn bị khai rồi à?”
Mắt phượng khẽ nhíu, bây giờ ngươi có muốn khai cũng muộn rồi.
“Nương nương, nô tỳ thật sự không có…”
Một đồng tiền ‘viu’ một tiếng bay qua đó, Tứ Nhi muốn biện giải lập tức câm miệng lại, Tiểu Tiểu nói:
“Thế này thì yên tĩnh hơn nhiều, nàng ta quá ồn ào!”
Từ ma ma cười cười: “Nương nương cao minh!”
“Cũng chẳng phải là ta cao mình, là có người quá ngu thôi, nói dối mà cũng không biết nói. Bổn cung vẫn là câu nói đó, cứ lo làm tốt việc của mình là được, phản bội ta, hoặc là làm chuyện gì có lỗi với ta, đây vẫn chỉ là trò cỏn con thôi đấy!”
Nhắm mắt dưỡng thần, cũng là để cho bọn họ nhìn thấy rõ. Từ trước tới giờ, bọn họ biết sự vô tình của mình, nhưng lại không thật sự bội phục thủ đoạn của mình, bây giờ lập uy cũng chưa muộn. Nói lại, còn phải cám ơn Tứ Nhi này nữa đấy, là nàng ta cho Tiểu Tiểu cơ hội lập uy một cách danh chính ngôn thuận.
“Từ ma ma, nhặt đồng tiền lên cho bổn cung!”
Từng đồng xu, đều là do Tiểu Tiểu khó khăn vất vả kiếm được, đừng xem thường một đồng tiền, thời điểm mấu chốt cũng có thể cứu mạng người nữa đấy?
Không chịu nổi nữa!
Tứ Nhi nói ở trong lòng, muốn cười, trên người lại ngứa rát khó chịu, ngay đến cơ hội kêu lên, cười ra tiếng cũng không có, mặt nàng ta co quắp, muốn ngất cũng ngất không xong. Cảm giác như vậy, tuy không tổn hại đến thân thể mình, nhưng cũng chẳng kém việc bị đánh đập tí nào. Gian nan nhìn nén nhang đang cháy trên cao, tại sao mình cảm thấy cứ như đã qua mấy ngày rồi, mà nén nhang kia mới cháy được có một nửa thôi vậy?
Hối hận quá! Nếu biết nương nương trừng phạt như vậy, thế thì nhất định sẽ thẳng thắn. Nhưng nàng ta lại không dám khai ra, bởi vì nếu không làm theo những gì Liên phi nói, thì mình sẽ phải chết. Mà bên này nếu không chịu khai, nương nương cũng sẽ không tha cho mình, hai bên đều là chết, ai có thể cho mình chết thống khoái đây?
Tuyệt vọng nhìn về phía nương nương, nương nương không để ý Tứ Nhi, mắt Tứ Nhi nhấp nháy, nàng ta lại khẩn cầu nhìn về phía Từ ma ma. Bây giờ nương nương đang nhắm mắt mặc kệ mọi chuyện, hi vọng Từ ma ma có thể hiểu được ý mình.
“Tứ Nhi, muốn nói rồi à?” Từ ma ma lạnh mắt nhìn nàng ta, nếu nói sớm, thì đâu cần phải chịu tội lâu như vậy?
Vâng! Tứ Nhi dùng mắt khẩn cầu mà nói, Từ ma ma nghĩ tới sự cứng miệng ban nãy của nàng ta, suýt nữa thì không chừa lại cái bậc thang cho mình đi xuống, định mặc kệ nàng ta, nhưng nhìn dáng vẻ bây giờ của nàng ta thật sự rất đáng thương. Bà nhỏ tiếng hỏi:
“Nương nương, nàng ta chịu nói rồi…”
“Vậy à? Rốt cuộc cũng nghĩ thông rồi sao? Chỉ là, bây giờ bổn cung không muốn nghe…” Không mở mắt ra, lời nói ra khỏi miệng càng khiến Tứ Nhi tuyệt vọng hơn. Đáng tiếc là, nàng ta bây giờ, bởi vì cười không ra tiếng, miệng thì lại ngoác lên, ngay đến việc cắn lưỡi tự vẫn cũng không được.
Trong lòng tuy rất hận nàng ta, hận nàng ta phản bội nương nương, nhưng Tứ Nhi bây giờ thật sự rất đáng thương, trong lòng Từ ma ma cảm thấy có chút không nỡ.
Cung nữ, thái giám xung quanh cũng không nhịn được mà quay đầu đi. Ánh mắt ngẫu nhiên liếc về phía Tiểu Tiểu đều mang vẻ sợ hãi, bọn họ thầm lấy làm may mắn mình chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nương nương, bằng không, kết cục sẽ càng thảm hơn!
“Tự làm tự chịu!” Tiểu Tiểu nói một cách vô tình, mới vậy mà đã nhìn không nổi nữa? Thế thì màn phía sau làm sao mà tiến hành được nữa đây? Mấy người này, chẳng vui tí nào!
“Vài ngày không gặp, công phu chỉnh người của nàng tiến bộ lên không ít!” Một thân y sam màu xanh nhạt mặc trên người, y mang theo vẻ cười nhạt đứng ở cửa tràn đầy nhu tình mà nhìn Tiểu Tiểu.
Giọng nói quen thuộc khiến cho Tiểu Tiểu mở mắt ra nhìn y, lại ngẩng đầu nhìn vầng thái dương vẫn còn đang treo cao trên bầu trời…không nhầm, mặt trời vẫn chưa xuống núi, bây giờ vẫn còn là ban ngày mà, sao y lại đến đây?






“Không phải, hắn đã là người đàn ông của ta rồi.”
_____________________________
“Í, mặt trời còn chưa xuống núi, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ, Vu Hoa, sao huynh lại đến đây?” Tiểu Tiểu nhìn người tới, bật cười ha ha, sớm đã quên luôn cái người đang chịu phạt dưới đất.
“Nàng đó…ta là ca ca của nàng, ca ca đến thăm muội muội, có gì không thỏa đáng chứ?” Vu Hoa nhìn Tiểu Tiểu, nàng sống rất tốt, nhìn sắc mặt của nàng là biết.
“Ca ca thăm muội muội?” Tiểu Tiểu ngây ra một lúc, mới nhớ ra thân phận bây giờ của mình là Tiên phi, còn có ca ca, một đống người nhà nữa.
“Tứ Nhi, ngươi có nỗi khổ phải không? Mau nói cho nương nương, nương nương sẽ tha cho


Teya Salat