Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343143
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3143 lượt.
họa, chúng dám mắng bổn cung?”
“Nương nương đừng tức giận, chỉ cần mục đích của nương nương đã đạt được, những lời nên nói đều đã nói hết thì tốt rồi!” Kiều ma ma đi tới phía trước, nhắc nhở Vân phi là mục đích của bọn họ đã đạt được.
“Hừ, bổn cung vẫn không nuốt trôi cục tức này. Ngươi nhìn tiểu cung nữ kia xem, sao lại to gan giống Tiên phi vậy chứ? Có cung nữ nào dám ăn nói với bổn cung như vậy đâu? Sau này tốt nhất là đừng để bổn cung nhìn thấy con ranh đó ở một mình, bằng không…” Vân phi cười dữ tợn, sẽ cho nó đẹp mặt.
“Nương nương, nô tỳ vẫn luôn cảm thấy kì lạ, sao đột nhiên Tiên phi lại đối xử tốt đẹp với một tiểu cung nữ vậy chứ? Hơn nữa nương nương có phát hiện ra không, tướng mạo của tiểu cung nữ kia có vài phần giống Tiên phi. Có phải là có quan hệ gì với Tiên phi hay không?” Ma ma trầm ngâm nói.
“Quan hệ? Chẳng lẽ là con gái riêng của Tiên phi? Không thể nào, Tiên phi mới có mười sáu tuổi, đứa bé đó ít nhất cũng đã năm sáu tuổi rồi, chẳng lẽ sinh con lúc mười tuổi chắc?” Vân phi bật cười ha hả, ma ma cũng cười nói:
“Nương nương, điểm mấu chốt không phải là Tiên phi có thể sinh con lúc mấy tuổi, quan trọng là chúng ta có thể khiến nàng ta sinh, chỉ cần làm tốt công tác chuẩn bị, thì con bé đó chính là con gái do Tiên phi tư thông với người khác mà sinh ra.”
Nói đến khúc cuối, ma ma bật cười lạnh, Vân phi khó hiểu nhìn bà ta, mãi đến khi ma ma ghé đến bên tai ả ta, đem cả kế hoạch nói một lượt thì ả ta mới bật cười:
“Cứ làm theo những gì ma ma nói, ngươi đi chuẩn bị đi!”
Theo thói quen, Vân phi thò tay vào trong lòng, muốn lấy ít ngân phiếu thưởng cho ma ma, nhưng lần này thứ mà tay tiếp xúc phải, chỉ là một mảng lạnh lẽo…
Cái gì vậy? lành lạnh, trơn trượt, một thứ cảm giác sởn gai ốc đột nhiên ập tới, tay run rẩy một cái, khuôn mặt xinh đẹp co quắp lại.
“Nương nương, người sao vậy?” Ma ma thấy khuôn mặt nhăn nhó kia, bà ta khẩn trương hỏi.
“Trong tay áo của ta…hình như có…”
Có cái gì? Ả không nói ra, ma ma khó hiểu nhìn thân thể cứng nhắc của ả ta, chầm chậm đi lên phía trước, cúi thấp đầu muốn nhìn càn khôn phía bên trong…
“Á…” Vân phi kêu lên một tiếng, một thứ màu xanh lục đột nhiên trườn ra khỏi tay áo của ả.
Đúng lúc đụng phải mặt của Kiều ma ma, bà ta chỉ cảm thấy một mảng lạnh băng, sau đó hơi nhói đau, tay theo bản năng mà sờ lên mặt, chỉ thấy trên tay có hai giọt máu đỏ tươi.
“Á…mặt của ta…” Lần này người thét ra tiếng là Kiều ma ma, Tranh Nhi vẫn luôn thành thành thật thật đứng cách đó không xa liền trợn mắt á khẩu nhìn một màn trước mắt, trơ mắt nhìn hình bóng màu xanh nhạt xẹt qua trước mặt mình rồi biến mất, nhưng sớm đã quên gọi người tới đây…
***
Có mẹ ở bên thật là tốt, Điểm Điểm mở mắt ra thấy mình lại nằm trong lòng mẹ, lòng mẹ thật ấm áp, ngủ cũng rất yên tâm.
Rón rén bò dậy khỏi giường, bé ôm quần áo của mình chạy ra ngoài phòng, Hoa Nguyên nhìn thấy bé, dịu dàng cười nói:
“Sao lại ôm quần áo chạy ra ngoài rồi vậy?”
“Haizz, mẹ đang ngủ, không muốn làm mẹ thức giấc.” Điểm Điểm nhỏ giọng nói, làm ra vẻ hiếu tử. Hoa Nguyên giúp bé mặt quần áo, Điểm Điểm rất cẩn thận mà hỏi:
“Hôm qua trong cung không xảy ra chuyện gì à?”
“Chuyện gì?” Hoa Nguyên khó hiểu nhìn bé, trong cung đúng là một nơi quái lạ, ngay đến đứa trẻ như Điểm Điểm cung quan tâm đến mấy chuyện trong cung, bộ dạng bà tám.
“Không có, dì không nghe nói gì hết!” Hoa Nguyên trợn to mắt, nàng thật sự không có nghe nói gì hết, bởi vì căn bản nàng đâu có ra ngoài.
“Haizz.” Y như ông cụ non, Điểm Điểm thở dài một tiếng, sao lại không xảy ra chuyện gì được chứ? Đợi mẹ ra đây không tìm được Như Nhi, không biết có lột da Điểm Điểm không đây? Còn Như Nhi nữa, chỉ bảo nó dọa ả ta một trận, sao vẫn còn chưa về, không phải bị bắt rồi đấy chứ?
“Điểm Điểm, cháu lại làm chuyện xấu gì nữa? Có phải hôm qua cháu lại ra ngoài tác quái rồi không?” Hoa Nguyên nhìn thấy tia lóng lánh trong mắt bé, vội vã hỏi.
“Làm gi có? Hoa Nguyên, hôm qua cháu vẫn luôn ở bên cạnh các dì, đâu có ra ngoài lần nào, sao có thể tác quái được? Đúng rồi, mau đem cho cháu ít đồ ăn, đói chết cháu rồi, hôm nay cháu còn có việc phải làm, trễ thêm nữa thì sẽ phiền phức lắm.” Điểm Điểm xoa xoa bụng, bây giờ đúng là có hơi đói rồi nè!
“Cháu đó! Một tên nhóc con, có việc gì cần làm chứ? Vẫn nên ngoan ngoãn ngồi trong phòng đi thì hơn đó?”
Hoa Nguyên cười cười cốc đầu Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cũng chẳng để bụng, chỉ làm mặt quỷ, trong lòng bàn tính xem một lát phải lẻn ra ngoài bằng cách nào.
May mà Hoa Nguyên dễ gạt, Điểm Điểm chỉ nói mình muốn đến hậu viện chơi là đã gạt được Hoa Nguyên rồi. Ở hậu viện tìm một nơi hẻo lánh, Điểm Điểm cố gắng nhảy vài cái, khó khăn lắm mới trèo qua khỏi bức tường cung cáo ngất.
Thật ra điều này đã là khá lắm rồi, tuổi của Điểm Điểm còn chưa thể bay lên, có thể nhảy lên là hay lắm rồi.
Rón ra rón rén chạy tới Hoa Thanh Trì, Điểm Điểm tìm con cá đang dưỡng thương tại nơi mà hôm qua bé thả, nhưng tìm cả nửa ngày trời, tìm thế nào cũng không tìm