Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3148 lượt.

hấy ánh mắt bực bội của Sóc vương, bé gọi: “Thúc thúc, mau lại đây chơi với Điểm Điểm!”
“Sóc, ta qua đó, đệ về trước đi!” Không do dự, Lân vương đã chạy tới bên hồ. Điểm Điểm lè lưỡi với Sóc vương, làm một cái mặt quỷ thắng lợi, bộ dạng tiểu nhân đắc chí.
Khuôn mặt vốn bực dọc của Sóc vương, sau khi nhìn thấy biểu hiện của Điểm Điểm xong thì cao hứng lạ thường, hắn bật cười lớn, Lân vương cũng cười theo, Điểm Điểm, đúng là quá thú vị.
Bước nhanh tới chỗ hai người, Sóc vương nhìn con cá trong nước, rồi lại nhìn khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Điểm Điểm, hắn cũng ngồi xổm người xuống, lỉnh tới bên cạnh Điểm Điểm hỏi:
“Cháu gọi là Điểm Điểm à? Đứa trẻ thật đáng yêu!” Nói đoạn, tay còn sờ lên mặt Điểm Điểm, tiện đà đưa miệng tới, chụt một cái hôn lên mặt Điểm Điểm.
“Thúc thúc, lúc nãy thúc ấy đem nước miếng chùi lên mặt cháu.” Cầm góc tay áo lên, Điểm Điểm chà chà chỗ bị hôn trên mặt, bé ấm ức nói.
“Ờm, Điểm Điểm, đừng để ý đến thúc ấy là được.” Điểm Điểm lau mặt, mặt Sóc vương liền đen lại, có thể hôn tiểu cung nữ này một cái, là vinh hạnh của cô bé, thế mà nó lại dám chê mình?
“Nhưng thúc ấy còn chưa thương lượng với cháu mà đã hôn cháu một cái, như vậy là không lễ phép…” Lân vương nhìn vẻ mặt chực khóc của Điểm Điểm, hắn an ủi mà nói:
“Điểm Điểm đừng buồn, không thì cháu hôn lại thúc ấy một là được rồi mà?”
“Cháu cóc thèm, nếu phải hôn một cái, cháu thà hôn thúc thúc!”
Điểm Điểm nhổm người dậy, bò đến trên mặt Lân vương, trên dưới trái phải đều chụt một cái, Lân vương không để ý đến nước miếng trên mặt, bật cười hà hà.
“Gớm chết đi được, toàn là nước miếng!” Trong lòng Sóc vương ghen tức, mình cũng đâu có xấu hơn Lân, sao cô bé không đến hôn mình chứ?
“Dù thúc có muốn đống nước miếng kia cháu cũng cóc thèm cho? Cháu không thích thúc, thúc không tốt bằng thúc thúc!” Ôm cổ Lân vương, Điểm Điểm tuyên bố.
“Tiểu cung nữ, ta có chỗ nào không tốt bằng huynh ấy chứ?” Sóc vương nhìn hai kẻ thân thiết kia, hắn cũng rất muốn được thân thiết như vậy với tiểu cung nữ.
“Chỗ nào cũng không sánh bằng. Thúc thúc, cháu không thích thúc ấy…” Mang theo sự kì vọng mà ngoái đầu lại nhìn Lân vương, Điểm Điểm khóc lóc nói.
Lân vương bất đắc dĩ mà nhìn Sóc vương, vẻ mặt mời hắn đi cho.
“Chán ngắt!” Liếc con cá trong nước một cái, lại nhìn hai kẻ gắn bó thân thiết kia, Sóc vương không cam mà nói một tiếng, người cũng chậm rãi bỏ đi.
Điểm Điểm chơi cá cũng rất đơn giản, chỉ là không ngừng đuổi bọn nó chạy dưới nước, thi thoảng bắt chúng nó, sờ mình chúng một cái mà thôi, Lân vương chỉ đứng một bên nhìn bé chơi, hai người thỉnh thoảng tán gẫu, vô cùng hòa hợp.
“Điểm Điểm nói năm nay cháu mấy tuổi rồi?” Hảo cảm lạ thường, khiến cho Lân vương không khỏi muốn hiểu thêm một chút về Điểm Điểm.
“Bốn, năm tuổi!” Điểm Điểm nhìn Lân vương, thành thật trả lời: “Thúc thúc, thúc kết hôn chưa?”
“Hả…” Bị một đứa trẻ thành thật thế này hỏi một câu hỏi nghiêm túc như vậy, Lân vương sững người.
“Điểm Điểm, trẻ con hỏi câu hỏi này làm gì?” Lân vương không trả lời bé, hắn rất tò mò bé muốn làm gì.
“Thúc thúc, câu hỏi này rất quan trọng với cháu, thúc thúc có thể nói cho cháu biết không?” Điểm Điểm hỏi, vẫn rất thành thật, nếu như thúc thúc vẫn chưa kết hôn, thì bé có thể giúp tạo cơ hội cho thúc ấy và mẹ rồi.
“Ta…vẫn chưa thành thân…” Lân vương mất tự nhiên mà nói: “Nhưng ta đã có người con gái mình thích rồi, không phải Điểm Điểm muốn làm mai cho thúc thúc đấy chứ?”
“Đáng tiếc quá, cháu định để thúc thúc làm cha của cháu nữa đấy!” Y như ông cụ non, Điểm Điểm thở dài một tiếng, Lân vương trợn to mắt:
“Cha cháu? Điểm Điểm, không phải cháu không có cha đấy chứ?”
Điểm Điểm lắc lắc đầu, lại gật gật đầu: “Cháu đương nhiên có cha rồi, không có cha thì làm sao có cháu chứ? Nhưng ngay đến mẹ cháu cũng không biết cha cháu là ai, cho nên, gia gia mới bảo mẹ cháu ra ngoài tìm…”
“Điểm Điểm…” Giọng nói đầy lo lắng từ xa vọng tới, Điểm Điểm buồn bực nói:
“Thúc thúc, những lời ban nãy cháu nói với thúc thúc phải giữ bí mật đó, ngàn vạn lần không được để người ngoài biết, cũng không được để mẹ cháu biết, mẹ nói những chuyện này không được nói với người ngoài, nếu để mẹ cháu biết là cháu nói ra, cháu sẽ chết chắc đó…”
“Được, thúc thúc sẽ không nói đâu.” Lân vương cười bảo.
Nhìn bóng dáng chạy ra ngoài của Điểm Điểm, sự nghi hoặc trong lòng Lân vương ngày càng lớn, không phải bé không biết cha mình là ai hay sao? Thế sao lại có gia gia? Mà gia gia bảo mẹ của bé đi tìm ai? Tìm cha ruột của bé sao? Còn việc lúc nãy bé bảo là không được để người khác biết, không được cho mẹ bé biết, mẹ của cô bé ấy là ai? Nghe khẩu khí của cô bé thì chắc là người trong cung rồi, nhưng…, cô bé là người đi theo bên cạnh Tiên phi, chẳng lẽ mẹ của cô bé đang ở Lâm Tiên cung sao? Hoặc là nói mẹ của cô bé chính là Tiên phi? Sao có thể được? Tuổi tác của Tiên phi không lớn, hình như mới mười lăm mười sáu thôi, vả lại, cho dù là con gái đại thần, lúc tiến cung cũng phải nghiệm thân, một nữ nhân đã từng sinh con