Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3147 lượt.

sao có thể cứ thế mà qua ải được chứ, chuyện này có cần nói vói hoàng huynh không? Hay là mình lén lút điều tra thử? Thân thế của Tiên phi rất đơn giản, nhưng cũng chẳng nhìn ra được dấu vết của việc biết võ công, mà trên người nàng ấy, lại có mùi hương giống với Tiểu Tiểu, điểm này, hắn vẫn luôn nghĩ không ra rốt cuộc là sao.
Tiểu Tiểu dẫn Điểm Điểm đi tới, nhìn thấy Lân vương đang ngồi xổm bên bờ hồ, nàng kinh ngạc trợn mắt. Không biết có phải là ảo giác của Lân vương hay không, hắn cảm thấy động tác vừa nãy của Tiên phi lại quen thuộc đến thế, giống hệt Tiểu Tiểu vậy.
“Điểm Điểm, sao con không nói cho ta biết, Lân vương gia cũng đang ở đây chứ?” Tiểu Tiểu cúi đầu trừng Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm ấm ức nhìn Tiểu Tiểu nói:
“Nương nương, người đâu có hỏi con đang ở cùng ai. Người chỉ hỏi, con cá kia còn sống hay không thôi?”
Mẹ trước giờ vẫn luôn không thích mấy lời dư thừa, mẹ không hỏi, chẳng lẽ còn muốn mình kể lể hay sao? Nói rồi thì mẹ cũng không thích, biết đâu chừng còn mắng mình nữa.
“Tiểu tử thối nhà mi, dám giỡn mặt với mẹ…nương nương của mi hay sao?” Suýt nữa là lỡ miệng rồi, Tiểu Tiểu ảo não cười cười, cười rất chi là mất tự nhiên.
“Tiên phi nương nương, cái này cũng không thể trách Điểm Điểm được, là ta tới tìm bé chơi. Ta bảo bé là đừng nói với người khác.” Lân vương cười dịu dàng, cười đến nỗi trong lòng Tiểu Tiểu loạn hết cả lên, nhớ tới đêm đó, hắn cũng cười như vậy, cả mặt của Tiểu Tiểu đều đỏ ửng.
“Nương nương, con đi xem cá trước đây, hai người trò chuyện đi…” Thấy mẹ đỏ mặt, trong lòng Điểm Điểm vui như hoa nở, nhanh trí rút lui, tuy thúc thúc này nói là có người yêu rồi, nhưng bé tin mẹ của bé cũng không tệ, tạo cơ hội cho bọn họ, nhất định có thể sản sinh ra lửa hay hoa gì gì đó.
“Điểm Điểm…” Tiểu Tiểu mất tự nhiên mà gọi một tiếng, muốn chạy theo Điểm Điểm, lại không muốn rời khỏi Lân vương, đã rất lâu hai người không nói chuyện một cách đàng hoàng rồi. Lần trước gặp mặt hắn giống như ác lang đói khát vậy, cái gì cũng không để mình nói thì đã…
“Điểm Điểm rất đáng yêu, là cung nữ mới tiến cung à?” Lân vương nhìn Tiểu Tiểu, bộ dạng đỏ mặt của nàng rất đẹp, rất mê người.
“Ừm, ta và cô bé rất hợp ý. Ngài vẫn khỏe chứ?” Tiểu Tiểu thấp giọng nói, trước kia nàng có thể lừa mình dối người mà nói với Lân vương là không biết quan hệ của hai người, nhưng bây giờ nàng không dám nữa. Tuy bây giờ mình là Tiên phi, nhưng gặp hắn thì vẫn cảm thấy mất tự nhiên.
Lân vương khó hiểu nhìn nàng, mình và nàng ấy đâu có thân thuộc, nàng lại hỏi mình có khỏe không? Chẳng lẽ nàng ấy thật sự là Tiểu Tiểu?
“Ờm…ý ta là, Điểm Điểm không làm phiền ngài chứ?” Sợ bị hắn nhận ra, Tiểu Tiểu vội tìm một lý do, nhìn vẻ kích động trong mắt Lân vương tản đi, nàng mới yên tâm.
“Vẫn ổn. Đúng rồi Tiên phi, lúc cô về thăm người nhà, có từng gặp Tiểu Tiểu hay không?”






“Vẫn ổn. Đúng rồi Tiên phi, lúc cô về thăm người thân có từng gặp qua Tiểu Tiểu hay không”
Tiểu Tiểu vừa mới yên tâm một chút liền bị hù đến thót tim, Lân vương này làm sao vậy nè, không để mình sống yên được chút nào hay sao?
“Sao Vương gia lại hỏi ta như vậy? Chẳng lẽ Vương gia cho rằng ta nên quen biết nàng ta hay sao?” Tiểu Tiểu chạy tới chỗ Điểm Điểm, nhưng mới chạy được hai bước, Lân vương đã giữ nàng lại: “Cô có gặp Tiểu Tiểu hay không?”
Lân vương nghi hoặc mà đánh giá Tiểu Tiểu, nàng ta có gặp nàng hay không, nàng thân với nàng ta lắm mà!
“Có, gặp một lần!” Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng:
Nhưng nếu như hắn để bụng thì sao? Mình sẽ hoàn toàn buông tay à? Buông tay…nói thì rất đơn giản, nhưng tại sao sau khi biết tình yêu hắn dành cho mình rồi lại phải làm tổn thương hắn, bắt hắn buông tay chứ?
“Cô đang nghĩ gì vậy?” Không biết tại sao, hiện giờ Lân vương không muốn gọi nàng là Tiên phi, không muốn gọi nàng là gì cả.
“Lân vương, ta đang nghĩ một vấn đề, ngài yêu cái cô Tiểu Tiểu kia à?” Tiểu Tiểu nhìn cái khuôn mặt ửng đỏ kia của hắn, hóa ra bộ dạng đỏ mặt của đàn ông cũng thật là đẹp.
“Cái này…ta vốn yêu nàng ấy mà!”
Lân vương thở dài tự nói:
“Ta cũng không biết lúc nào thì bắt đầu yêu nàng ấy. Ta và nàng ấy, có thể đến với nhau là do trùng hợp, nhưng ta tin đó cũng là duyên phận trời định. Khi đó nàng ấy và Thủy Thủy rất tốt, mà Thủy Thủy thì lại thích ta, cái cô ngốc kia lại muốn thúc đẩy chuyện tốt giữa ta và Thủy Thủy. Trùng hợp không lâu sau đó, gặp được trên phố, ta hẹn hai người họ đến phủ của ta, thiết yến chiêu đãi. Không ngờ nàng ấy lại dám hạ xuân dược với ta, muốn để ta và Thủy Thủy gạo nấu thành cơm…kết quả là, ta và Thủy Thủy không có, mà lại cùng nàng ấy gạo nấu thành cơm. Nhưng nàng ấy còn tưởng là ta không biết, còn cởi sạch quần áo của Thủy Thủy, đặt Thủy Thủy nằm cạnh ta, muốn làm ra hiện trường giả ta và Thủy Thủy ở bên nhau. Thật ra, ta cũng chỉ là không muốn vạch trần nàng ấy mà thôi, Sau đó Vu Hoa tới tìm nàng ấy, ta thấy Vu Hoa có tâm tư không trong sáng đối với nàng, liền nhanh chóng bảo nàn