Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3146 lượt.

được. Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ nó chạy tới nơi khác chơi rồi sao? Thật không thú vị, một chút nghĩa khí cũng chẳng có, thế mà hôm qua bé vì nó mà đau lòng lâu lắm kia đấy?
Men theo bờ hồ tiếp tục tìm, đã vòng quanh hồ hai vòng rồi, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng con cá kia đâu. Chẳng lẽ nó chết thật rồi sao? Điểm Điểm buồn bã nghĩ, nhưng có chết thì cũng phải nhìn thấy xác của nó chứ, bây giờ ngay đến xác của nó cũng chẳng thấy.
Tìm mãi không thấy, bé dứt khoát ngồi xuống thảm cỏ, tiếp tục lo lắng cho cá của bé.
Thúc thúc kia đúng là gạt người mà, thúc ấy nói cá chỉ bị thương thôi, hôm nay sẽ ra ngoài, nhưng hôm nay mình đã tới tìm cá để chơi rồi, cá thì lại đi đâu? Còn móc ngoéo với Điểm Điểm nữa chứ, thúc ấy căn bản là nói lời không giữ lời, là con rùa con. Điểm Điểm nức nở nói, ánh mắt cũng đảo xung quanh, vô tình nhìn thấy một thứ phát sáng cách đó không xa.
Là bảo bối gì vậy? Hình dạng phát sáng nhìn không tệ, Điểm Điểm tò mò chạy tới, chỉ thấy một cục đá trong suốt lấp lánh dưới ánh mặt trời, bé tò mò cầm lên, lúc muốn xem là vật gì, đột nhiên phát hiện phía dưới cục đá, trên thảm cỏ xanh mướt, lại có một con cá sớm đã bị phơi khô nằm đó…
“Cá của ta…” Điểm Điểm đau lòng cầm con cá dưới đất lên, hôm qua nó chỉ bị bệnh thôi, không biết là ai ác như vậy, dám hại con cá thành ra thế này, người đó thật xấu xa, quá độc ác! Nếu để Điểm Điểm biết là do ai làm, bé nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đó. Còn thúc thúc kia nữa, nói là cá không sao đâu, nhưng không phải cá đã chết rồi ư?
Bé hận thúc thúc kia, thúc thúc đó dám gạt bé!
“Điểm Điểm, cháu sớm đã đến rồi à? Nhưng không đi chơi với cá của cháu, cháu ở đây làm gì?”
Hạ triều xong, Lân vương tới đây trước tiên, mang theo con cá bắt được từ Sóc vương phủ, lén lút thả vào trong hồ, hắn mới đi tới gọi Điểm Điểm.
“Thúc thúc?” Nâng cặp mắt giàn giụa nước mắt lên, Điểm Điểm kinh ngạc nhìn hắn, còn tưởng thúc ấy không dám đến nữa chứ, không ngờ thúc ấy đến thật, không sợ mình mắng thúc ấy là rùa con sao?
“Điểm Điểm ngoan, sao lại khóc vậy?” Nhìn thấy vật Điểm Điểm cầm trong tay, lông mày của Lân vương cau lại, nhìn trình độ phơi khô thế này, chắc chắn là hôm qua bị vứt ở đây, còn bỏ trên đá màu, là để thu hút tầm mắt của trẻ con sao? Cách làm như vậy, chắc là do phi tử nào đó không ưa Điểm Điểm làm rồi…
Nhưng bây giờ phải an ủi đứa trẻ này ra sao đây?
“Thúc thúc, thúc nói không giữ lời, thúc nói cá sẽ không bị sao hết, nhưng…” Giơ con cá trong tay lên, Điểm Điểm lên án.
“Điểm Điểm, đây không phải là con cá mà hôm qua cháu muốn, cá mà cháu muốn đang ở trong hồ đấy, không tin thì cháu qua đó nhìn đi?” Lân vương cầm lấy con cá chết trong tay Điểm Điểm, vứt nó sang một bên rồi bế Điểm Điểm đi tới bên hồ, đi nửa vòng, quả nhiên nhìn thấy một con cá màu lục bích.
“Thúc thúc, thật đó! Sao lúc nãy cháu không nhìn thấy?”
Suy cho cùng thì vẫn còn là một đứa trẻ, nhìn thấy nó Điểm Điểm hưng phấn vươn tay ra, Lân vương bật cười:
“Bởi vì cá thức dậy muộn một chút, ban nãy lúc cháu mới tới chơi, nó còn chưa thức dậy đó?”
“Thế hả? Sao nó giống mẹ cháu vậy, cứ thích ngủ nướng. Thúc thúc, thúc giúp cháu bắt nó, cháu muốn chơi với nó…” Điểm Điểm vỗ tay, mắt nhìn vào hồ không rời, Lân vương không thả bé xuống, một tay ôm hông Điểm Điểm, người cũng bay về phía hồ…
“Lân, rốt cuộc đệ cũng biết tại sao khinh công của huynh lại cao vậy rồi? Hóa ra là do giúp tiểu cung nữ bắt cá mà luyện thành.”
Lân vương vừa đáp xuống đất, trong tay còn cầm con cá mới vừa bắt được, thì Sóc vương đã đứng bên bờ mà nói.
“Sóc, sao đệ lại đến đây? Không phải cùng hoàng huynh đến Ngự thư phòng nghị sự rồi sao?” Lân vương không cảm thấy ngượng ngùng, Điểm Điểm ở trong lòng nhảy xuống, cầm lấy cá rồi chạy tới bên hồ, dùng đá ngăn thành một cái vũng nhỏ, cẩn thận thả cá vào đó.
“Còn không phải nhớ huynh hay sao? Huynh bắt cá là để cho cô bé à?” Hôm qua hắn đã hỏi qua Lân vương, nghe bảo là cho một tiểu cung nữ hắn mới cảm thấy quái lạ, tò mò chạy tới đây, không ngờ tiểu cung nữ này đúng thật là nhỏ, hoàn toàn không giống như những gì mình nghĩ.
“Suỵt…” Lân vương khẩn trương khua khua tay, nhỏ tiếng nói: “Con nít mà, luôn rất dễ thỏa mãn, đừng để nó nghe được, hôm qua nó thích một con cá, không biết bị ai vứt ra ngoài, còn ở bên đó kìa?”
Lân vương chỉ chỉ bãi cỏ cách đó không xa, cục đá ban nãy Điểm Điểm cầm trong tay vẫn còn đó. Sóc vương nhíu mày:
“Lân, cái này chắc chắn là do phi tử nào đó làm rồi, điều này rất bình thường. Đứa bé này không lớn lắm, sao mới nhỏ như vậy lại có thể tiến cung?”
“Ta không có hỏi, nhưng là một đứa trẻ rất đáng yêu. Đệ về trước đi, ta chơi với cô bé một lát, luôn cảm thấy đặc biệt rất hợp ý với bé!” Mắt đưa về phía Điểm Điểm, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của bé đang ngồi xổm bên hồ, trong lòng Lân vương cảm thấy cao hứng lạ thường, chắc là duyên phận, giống như đối với Tiểu Tiểu vậy, cứ thế mà yêu phải nàng.
“Được thôi, huynh cũng về sớm đấy!” Sóc vương liếc đứa trẻ kia một cái, đúng lúc Điểm Điểm ngẩng đầu, nhìn t