Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.
phủ, liền lập tức muốn qua đây, đem nàng lôi về. Nếu không phải phụ thân đúng lúc nhìn thấy ngăn cản, bản thân sớm đã qua đây rồi. Nhìn thấy bên ngoài trời đã dần tối, mà nữ nhân kia vẫn chưa trở về, Vu Hoa mới không để ý đến mọi thứ liền xông vào Lân Vương phủ. Mãi đến khi nhìn thấy nàng bình an, hắn mới yên tâm. Lúc xông vào, sớm đã quên hết hậu quả của việc làm này! Từ lúc nào, nữ nhân này cư nhiên đã lôi kéo toàn bộ sự chú ý của mình? Nếu như không phải hôm nay, sợ rằng vẫn chưa nhìn rõ trái tim của mình.
“Đi!” Lân Vương quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Vu Hoa, Sắc mặt càng trầm hơn, lời nói ra cũng càng băng lãnh hơn.
“Lân Vương, nếu như người không phải thật lòng, thì không nên trêu chọc nàng…”
Trên mặt Lân Vương nở nụ cười càng thêm tươi sáng: “Yên tâm, bổn Vương sẽ không ép buộc nàng! Nàng chỉ là nghỉ ngơi ở đây một đêm mà thôi. Có rời khỏi hay không, là tự do của nàng!”
Nhìn bóng dáng kia biến mất, Lân Vương liền cười như mèo trộm được cá: sẽ không ép buộc nàng, nhưng nếu như là nàng tự nguyện, bổn Vương cũng sẽ không cự tuyệt. Vu Hoa, tình cảm ngươi dành cho nàng, bổn vương sao lại không rõ? Trải qua hôm nay, ngươi tưởng rằng bổn Vương còn để nàng trở lại Thừa tướng phủ sao? (Shinku: hơ hơ, quả nhiên là hồ lỹ tu thành tinh ^^!)
Vài nha hoàn nối đuôi nhau đi đến, tại trên bàn bày ra toàn những món ngon, Lân Vương vừa ý liếc nhìn, cao hứng trở về phòng ngủ, chuẩn bị đánh thức giai nhân kia vẫn còn đang trong mộng với Chu công. Tiểu Tiểu nằm trên chiếc giường thoải mái đó, ngủ đến say sưa, nếu không phải sợ nàng bị đói, Lân Vương thật sự muốn để nàng tiếp tục ngủ…
“Tiểu Tiểu, dậy nào!” Nhẹ nhàng lay nàng, Lân Vương ôn nhu nói.
“Ưm, ngủ thêm chút nữa!” Mơ mơ hồ hồ nói, Tiểu Tiểu trở mình, nghênh mặt hướng lên trên, đầu hơi chệch, khóe miệng khẽ nhếch lên. Khóe miệng ở gần gối đầu, cư nhiên chảy ra thứ gì đó trong suốt—— Trời ạ, nàng ngủ không có tướng ngủ thì thôi, cư nhiên lại còn chảy nước miếng!
Trước giờ đều là thích những nữ tử lúc nào cũng đoan đoan chính chính, nếu là trước đây, thị thiếp của mình mà như thế này, hắn nhất định sẽ phất tay áo bỏ đi, trực tiếp đem nàng nhét vào lãnh cung. Nhưng hôm nay nhìn thấy bộ dạng Tiểu Tiểu như vậy, hắn ngược lại cảm thấy cực kì đáng yêu. chả trách bản thân luôn chú ý đến nàng một cách khó hiểu, thì ra ngay đến việc ngủ cũng có cá tính như vậy! (Shinku: sặc, anh này bệnh rồi!)
“Tiểu Tiểu, ăn cơm đi!” Tiếp tục kêu nàng, nàng cũng chả thèm để ý, chỉ là bàn tay nhỏ nhắn kia đang lay trước mắt, phỏng chừng muốn xua đi ma âm bên lỗ tai. Nhìn động tác đáng yêu kia của nàng, Lân Vương cười càng vui vẻ.
Chứng bực tức thức giấc ư? Bổn Vương liền đại phát từ bi giúp nàng chữa trị, hơn nữa bảo đảm sẽ có hiệu quả, sau khi dùng xong, nói không chừng còn có thể phát nghiện….ừm, tuyệt đối sẽ bị nghiện.
Nhìn làn môi kiều diễm ướt át, bỏ qua khóe miệng đang chảy nước miếng trong suốt, nhớ đến cảm giác phiêu dật lúc chiều hôn nàng, hắn từ từ phủ thân xuống, lần nữa hấp thụ sự ngọt ngào kia…
Gần nữa, gần nữa, Lân Vương cao hứng nhắm mắt lại, chuẩn xác nhắm ngay đôi môi đỏ mọng kia….
Í, sao cảm giác không đúng nhỉ? Môi của nàng từ lúc nào trở nên khô ráo như vậy? Lân Vương mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt đầy phẫn nộ, hơn nữa cái mà mình hôn được, cư nhiên lại là ống tay áo nàng che ngoài miệng….
“Ặc….chuyện này…” Lân Vương xấu hổ nhìn mỹ nhân đang bốc hỏa kia, lần đầu tiên lắp ba lắp bắp nói không nên lời. trong lòng than vãn: Tiểu Tiểu à, nàng tỉnh rồi cũng không cần gấp, nàng không để ta hôn nàng cũng chả sao, nếu nàng dùng tay che miệng thì hay rồi…Như thế, ta xem như cũng hôn được ngọc thủ của nàng, cũng xem như không chịu thiệt thòi gì. Nhưng mà, sao nàng lại dùng tay áo để che miệng chứ? Muốn hôn môi lại hôn phải ống tay áo, nếu như truyền ra ngoài, một đời anh minh của Lân Vương ta đều bị phá hủy mất….
“Ngài muốn làm gì vậy?” Nhìn tên Lân Vương kia vẫn còn đang kề vào tay áo của mình, không cần nghĩ cũng biết vừa rồi hắn muốn làm chuyện gì. May mà mình đủ cảnh giác, nếu không đã bị hắn hôn trộm rồi. Tiểu Tiểu thầm cảm thấy may mắn, nhưng miệng thì làm bộ hỏi như không biết chuyện gì xảy ra.
“Ặc, Tiểu Tiểu, vừa nãy bên mép nàng có dính một hạt cơm, ta muốn giúp nàng lấy nó ra! Nàng tỉnh rồi à?” Lân Vương vẻ mặt lấy lòng nhìn nàng, trong lòng thầm cảm thấy may mắn đầu óc mình chuyển biến đủ nhanh, phản ứng đủ linh mẫn.
Hạt cơm? Ta đây còn chưa ăn cơm thì lấy đâu ra hạt cơm chứ? Nhưng mà những lời này Tiểu Tiểu chỉ nghĩ thầm trong lòng, miệng không hề nói ra. Vương gia á hả? Thông thường rất coi trọng thể diện, nếu như chọc giận hắn, đối với mình cũng chả có ích lợi gì.
Ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, tay vỗ vỗ giường chiếu mềm mại dưới thân, từ lúc nào, chỗ mình ngủ lại đổi rồi? Đây là đâu, nhìn mấy thứ trang sức xa hoa này, không phải là phòng ngủ của Lân Vương đấy chứ? Tốt nhất là không phải à nha, bằng không, chính mình thật đúng là sẽ bị hắn hại chết!
“Đây là đâu?” Nhìn vẻ mặt tươi cười của Lân Vươ