Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343124

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3124 lượt.

! Gia gia nói, lúc ông ấy lượm được mẹ, mẹ chỉ bé tí xíu, chỉ nhỏ cỡ này thôi nè, cho nên tên của mẹ chính là Tiểu Tiểu!” Điểm Điểm khoa trương làm động tác so sánh, Lân vương cười nói:
“Vậy con thì sao, có phải lúc con ra đời chỉ bé tí teo, cho nên gọi là Điểm Điểm?”
“Hả…thúc thúc, thúc thông minh quá, cái này con còn chưa nói, sao thúc biết được vậy? Chính bởi vì lúc con ra đời quá nhỏ, gia gia bảo còn nhỏ hơn cả lúc nhặt được mẹ, mẹ liền đặt tên con là Điểm Điểm luôn. Thúc thúc, Điểm Điểm nghe hay không? Nghe hay lắm đúng không?”
Điểm Điểm ngây thơ cầm lấy tay Lân vương, khẩn trương hỏi.
“Đương nhiên nghe hay rồi, con nói mẹ con gọi là Tiểu Tiểu? Thế nàng ấy làm sao mà quen biết được với Tiên phi nương nương?” Mẹ của bé cũng tên Tiểu Tiểu, chẳng lẽ chính là Tiểu Tiểu mà mình quen biết kia sao? Không thể nào, tuyệt đối chỉ là trùng tên mà thôi.
“Mẹ đã dặn, không thể nói!” Điểm Điểm cúi đầu, lệ quang long lanh trong mắt, rõ ràng là một người mà? Chỉ tại thúc thúc ngốc thôi. Điểm Điểm cũng nhận ra, thế mà thúc ấy lại chẳng nhận ra được.
***
“Nương nương, cuối cùng người cũng về rồi, không lâu trước Hỷ công công có tới chuyển lời, nói là đêm nay Hoàng thượng muốn đến chỗ này ngủ…chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương!” Từ ma ma nhìn chủ tử đang khoan thai đi đến, bà đã lo lắng hết cả buổi chiều rồi đó. Nhưng nhìn tâm tình nương nương hình như không được tốt cho lắm, người sao vậy, không phải là lúc ra ngoài đã xảy ra chuyện gì không được suôn sẻ đấy chứ?
“Đến đây ngủ? Tại sao lại đến đây, bên chỗ của hắn ngủ không được hay sao?”
Tiểu Tiểu bóp đầu, mệt mỏi nằm xuống, tâm tình hiện nay của nàng cực kì không tốt, có là thiên vương lão tử thì nàng cũng mặc kệ.
“Hả…nương nương, đây là chuyện tốt mà, Hoàng thượng muốn đến đây, là vinh hạnh của nương nương, sao nương nương có thể nói như vậy được? Hoàng thượng đến, đương nhiên không chỉ đơn giản là ngủ, Hoàng thượng muốn sủng hạnh nương nương đó…”
Khuôn mặt già nua của Từ ma ma ửng hồng, chẳng phải tối qua nương nương cũng đã thị tẩm rồi sao? Hoàng thượng muốn sủng hạnh nương nương, hẳn là người không nên lấy làm lạ mới đúng? Nhưng sao nghe giọng điệu hiện tại của nương nương, cứ như thể ngưởi chẳng hiểu gì hết vậy?
“Ờ, biết rồi, ta mệt lắm, ngủ trước đây. Các ngươi cứ tùy ý đi!” Nằm bò lên giường một cách không có chút hình tượng nào, nàng thật sự rất mệt, phải nghĩ thử xem nên nói với Lân vương chuyện Điểm Điểm là con trai của Tiểu Tiểu như thế nào đây. Bây giờ Lân vương yêu Tiểu Tiểu, nhưng hắn càng tin tường rằng người đàn ông đầu tiên của Tiểu Tiểu là hắn, giờ đây cho dù có lấy dáng vẻ thật sự của Tiểu Tiểu mà đi nói với hắn thì chưa chắc hắn sẽ tin đâu?
Từ ma ma nhìn về phía vị nương nương nằm chẳng có tướng nằm kia, khó xử mà nhìn Hoa Nguyên bên cạnh một cái, có cần gọi nương nương dậy trang điểm không vậy?
Hoa Nguyên lắc đầu, nàng cũng chẳng biết phải làm sao nữa, nhìn tâm tình nương nương không được tốt, chẳng lẽ là do Lân vương đã biết Điểm Điểm là bé trai rồi?
“Nương nương, người sao vậy? Là Điểm Điểm xảy ra chuyện à?” Hoa Nguyên thăm dò mà đi đến trước giường, cẩn thận hỏi han.
“Điểm Điểm? Nó còn sống tốt hơn cả ta nữa kìa, chỉ có mạng ta khổ thôi. Nó không sao, Hoa Nguyên, lúc ta ra ngoài, không ai đến tìm ta gây phiền phức gì đấy chứ?”
Lật người lại, Tiểu Tiểu nằm nghiêng trên giường, tốt nhất là đừng đến tìm ta gây sự, mình đã đủ phiền lắm rồi. Nhưng mà, tìm một ai đó để trút giận cũng tốt, nhưng tìm ai đây?
“Nương nương, không ai đến cả. Nương nương, bây giờ thời gian không còn sớm nữa, người nên thức dậy trang điểm rồi, lát nữa Hoàng thượng có thể sẽ đến đây…” Từ ma ma khẩn trương khuyên bảo.
“Hắn đến thì cứ đến, bản cô nương không có tâm tình thức dậy, ta cứ mặc kệ đấy?”
Hừ, thích đến thì đến, ta cũng đâu có cầu xin hắn tới đâu. Nhưng đến cũng đúng lúc lắm, vừa hay tâm tình ta không tốt, hầu hạ Hoàng thượng cũng được. Tiểu Tiểu nảy ra chủ ý, lén cười một lúc rồi tự mình xuống giường:
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, giúp ta trang điểm một chút đi…thôi vậy, chúng ta ăn cơm trước đã, ta đã đói rồi, ăn xong cơm rồi mới trang điểm cho đẹp đẽ, ta phải hầu hạ Hoàng thượng cho thật tốt.”
“Nương nương, người chịu trang điểm rồi à?” Từ ma ma không thể tin được mà nhìn Tiểu Tiểu, mà Hoa Nguyên thì cứ mang vẻ muốn nói lại thôi.
“Có nói sao đi nữa thì ta cũng là phi tử của ngài, hầu hạ ngài là điều nên làm. Ngài đến ta cũng rất cao hứng, ta có gì mà không chịu chứ?” Tiểu Tiểu lườm Từ ma ma một cái, người này tuổi tác cao, thì phản ứng lại chậm một xíu, ngay đến chuyện đơn giản thế này mà cũng không hiểu, haizz!
……………..
“Khẩu vị ái phi thật không tệ, thiện thực còn khá là thịnh soạn nhỉ?”
Vừa mới ngồi vững trước bàn, thì Hoàng thượng đã bước vào cửa, Tiểu Tiểu nhìn về phía đồng hồ cát, sao lại cảm thấy hôm nay Hoàng thượng đến hơi sớm nhỉ? Không phải Từ ma ma đã nói buổi tối Hoàng thượng phải phê duyệt tấu sớ, nửa đêm thâm canh mới đến cung của phi tần sao?
“Ái phi không cần phải nhìn


Disneyland 1972 Love the old s