Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3123 lượt.
, nghĩ tới tối nay là ái phi thị tẩm, trẫm đã sớm xử lý chính vụ xong xuôi hết cả rồi, giờ còn chưa dùng thiện nữa đó? Ái phi không mời trẫm ngồi à?”
Tiểu Tiểu vốn chẳng hề thỉnh an Hoàng thượng, mà Hoàng thượng cũng không làm khó Tiểu Tiểu, bởi vì ánh mắt tìm tòi khi nãy của Tiểu Tiểu, trên mặt hắn có vẻ hơi mất tự nhiên, có loại ngượng ngùng như bị nhìn thấu tâm sự.
“Mời Hoàng thượng ngồi, thần thiếp cũng chỉ mới ngồi xuống thôi, vẫn còn chưa bắt đầu dùng thiện đâu đấy?” Tiểu Tiểu dịch mông, từ chỗ đầu bàn ăn dịch xuống phía dưới một chút, Hoa Nguyện vội kéo một cái ghế ở bên cạnh ra, chuyển đến chỗ chủ vị, Hoàng thượng thuận thế ngồi xuống.
Những công công, cung nữ đi theo đều đứng hầu ở cửa, sau khi Hoàng thượng ngồi xuống thì bảo bọn họ ra hầu ngoài cửa. Sau đó Hoa Nguyên, Từ ma ma, Hỷ công công cũng bị đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người là Hoàng thượng và Tiểu Tiểu.
“Ái phi, mau dùng thiện đi chứ?” Thấy Tiểu Tiểu hồi lâu vẫn không động đũa, Hoàng thượng cầm đũa lên trước, nói.
“Ừm, thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng!”
Ái phi, thế mà hắn cũng gọi được, trước nay hắn vẫn luôn gọi nàng là Thụy Tiên, bỗng dưng lại đổi cách xưng hô làm nàng cảm thấy không được quen cho lắm. Lúc trước gọi Thụy Tiên cảm thấy không ngượng mồm, sao giờ gọi là ái phi càng thuận miệng thế nhỉ?
Hoàng thượng xưng hô thế nào với bọn Vân phi, Liên phi? Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, hình như cũng chỉ xưng hô là “Ái phi” thôi, thú vị, thật là thú vị.
“Có gì buồn cười thế? Ái phi đang cười gì vậy?” Hoàng thượng sờ sờ khuôn mặt, vẻ cười của nàng rất đẹp, nhưng cái đống suy nghĩ trong đầu nàng bảo đảm là chẳng đẹp như mặt nàng đâu, những lời nói ra càng …để cho chắc ăn, hắn nuốt hết thức ăn trong miệng xong rồi mới hỏi.
“Hà hà, Hoàng thượng, thiếp chỉ là cảm thấy có hơi buồn cười mà thôi. Người có phát hiện ra không, ban nãy người gọi thiếp là ái phi chứ không phải là Thụy Tiên đâu đó?”
Tiểu Tiểu bật cười ha ha, nàng lại chẳng hề chú ý đến sự phòng bị của Hoàng thượng, chỉ mang vẻ hiếu kì mà hỏi hắn.
“Cái này thì ta không chú ý đến, nàng là ‘Thụy Tiên’, vốn dĩ đã là ái phi của ta rồi.”
Hoàng thượng nói như thể là điều đương nhiên, dựa vào cái quả đầu thông minh của hắn, tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách xưng hô này có gì không đúng.
“Khụ khụ…Thế lúc Hoàng thượng sủng hạnh mấy vị ái phi của người, có phải cũng gọi họ là ‘Ái phi’ như lúc bình thường không?” Tiểu Tiểu cười hề hề, đây mới là trọng điểm mà nàng quan tâm, biết được đáp án của câu hỏi này rồi, thì nàng mới biết được những gì mình đoán có chính xác không.
“Hở…” Nghe thấy câu hỏi trắng trợn này của Tiểu Tiểu, khuôn mặt Hoàng thượng bất giác đỏ lên, Tiểu Tiểu kinh ngạc nói:
“Hoàng thượng, người có nhiều nữ nhân như vậy, đương nhiên là đã duyệt vô số nữ nhân. Câu hỏi ban nãy của thiếp có dính dáng đến đời tư của người, nhưng người cũng không cần phải đỏ mặt thế chứ? Chẳng lẽ lúc người sủng hạnh mỗi phi tử, đều đỏ mặt cả sao?”
“Câm miệng, nữ nhân, ăn cơm!” Thẹn quá hóa giận à? Tiểu Tiểu nhìn khuôn mặt bỗng dưng trầm xuống kia một cách không chút kiêng kị, lè lưỡi bắt đầu ăn cơm: Hoàng thượng này thật đúng là nhỏ mọn, chỉ hỏi một câu về vấn đề xưng hô thôi, hắn có cần phải tức giận đến thế không vậy?
Nếu như, những lời ban nãy biểu thị cho sự ghen tuông của nàng, chắc chắn là Hoàng thượng sẽ rất vui vẻ, chí ít thì trong lòng sẽ âm thầm lấy làm vui vẻ một chút . Nhưng rõ là nàng không phải đang ghen tuông, nàng chỉ là đang tò mò, đang thăm dò mấy thứ tin tức vớ va vớ vẩn mà thôi, cho nên hắn cáu, cũng tức giận luôn rồi. Mang theo cơn giận ngay đến bản thân hắn cũng không rõ tại sao, trong lòng lại rất tò mò, rất muốn biết xem sau câu hỏi đó nàng sẽ nói gì.
Thôi quên đi, đừng nghĩ nữa, đợi dùng thiện xong rồi hẵng tính. Hoàng thượng thả lỏng tâm tình, dự định những chuyện sẽ hỏi Tiểu Tiểu sau khi dùng xong thiện. Mà Tiểu Tiểu thì đang suy nghĩ, lát nữa phải làm sao để moi được câu trả lời của Hoàng thượng, hai người đều có suy tính của mình, ngồi cùng một bàn, bọn họ không ngờ là, những gì họ đang suy nghĩ lại cùng một chuyện.
Cuối cùng thì thức ăn cũng được thu dọn xuống, trong tẩm thất của Tiểu Tiểu chỉ có một chiếc giường, nàng bắt đầu thấy khó xử, một chiếc giường, phải ngủ thế nào đây? Chi bằng đem nhuyễn tháp ở phòng khách chuyển tới, để Hoàng thượng ngủ trên nhuyễn tháp cũng được đấy.
“Hoàng thượng, chúng ta chuyển nhuyễn tháp vào nhé?” Nghĩ liền làm, trước giờ luôn là tác phong của Tiểu Tiểu, một mình nàng cũng có thể chuyển vào, nhưng mấu chốt là hiện tại nàng không biết võ công, cái gì cũng không biết, thế thì chắc chắn là chẳng có bao nhiêu sức lực rồi. Nàng chỉ là một cô gái yếu đuối, tìm người giúp cũng là điều nên làm.
“Sao phải chuyển vào? Lát nữa sẽ phải ngủ rồi, nàng cần nhuyễn tháp làm gì?” Hoàng thượng không rõ những suy nghĩ của nàng, hắn thắc mắc hỏi.
“Chính vì sắp ngủ rồi nên mới phải chuyển vào đó, vừa vặn hai chúng ta mỗi người một cái, người ngủ giường hay ngủ nhuyễn tháp?” Tiểu Tiểu nhướn nhướn mà