Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3116 lượt.

oàng thượng mỉm cười trong lòng, biết rằng nếu nàng đã muốn điểm huyệt mình, cho dù có nhìn rồi thì cũng sẽ không giải huyệt cho hắn đâu, hắn hỏi như vậy, chỉ là muốn biết nàng định làm gì tiếp theo mà thôi.
“Ờ, được thôi!” Tiểu Tiểu bắt lấy tay của Hoàng thượng mà nhìn một lúc, hồ nghi đi đến sau lưng Hoàng thượng, bàn tay chậm rãi sờ sau lưng hắn. Tựa như vuốt ve vậy, khiến cho Hoàng thượng cuống cả lên, tựa như một tên nhóc chưa trải qua chuyện đời, muốn đem nàng ấn vào lòng…thật không ngờ mình đối với sự vuốt ve của nàng lại có phản ứng lớn đến vậy – đây mới chỉ là cách lớp y phục thôi, nếu như là…
Mộng xuân còn chưa bắt đầu, đột nhiên Hoàng thượng cảm thấy thân mình cứng lại, cả người không động đậy được tí nào nữa…
Trong lòng Hoàng thượng cả kinh, vừa nãy sao nàng lại phát hiện ra được? Từ giả thành thật chính là như thế này đây? Không ngờ, mới nãy nàng lại thật sự điểm trúng rồi, đây có phải là trộm gà không được còn mất nắm gạo hay không?
“Xin lỗi, Hoàng thượng, thần thiếp thật sự không biết phải làm thế nào mới giúp được người. Giờ đã khuya rồi, thần thiếp nghe nói loại tình trạng giống Hoàng thượng bây giờ là không thể tùy tiện động đậy được, Hoàng thượng cứ tạm như vậy đã, thần thiếp ngủ trước đây…” Vẻ mặt Tiểu Tiểu khổ não mà nhìn Hoàng thượng, nhìn ánh mắt bốc hỏa của hắn, còn khuôn mặt giận đến tái mét kia nữa. Nhưng nàng lại trực tiếp lựa chọn không nhìn thấy – đứng dậy thổi tắt đèn, lão nhân gia nàng trực tiếp lên giường đi ngủ.






không biết là nhớ về nàng ra sao, chỉ là, nhớ thì cũng đã nhớ rồi, không muốn buông tay thì phải hiểu nàng thật rõ, biết được điểm yếu của nàng, bắt được thóp nàng, nàng mới có thể một mực đi theo mình. 
__________________________________________
Trong tẩm thất tối om om, Tiểu Tiểu nằm trên giường, nghe tiếng hít thở ngoài cửa, đột nhiên cảm thấy Hoàng thượng cũng rất đáng thương. Con cưng của trời như hắn, chắc là từ trước đến nay chưa từng bị ai đối xử như vậy đâu nhỉ? Đứng cả đêm, chắc sẽ mệt lắm, nhưng nếu không làm vậy, thì nói không chừng đêm nay kẻ đáng thương là nàng sẽ thất thân mất thôi. Chuyện của Lân vương còn chưa xử lý xong, nàng không muốn lại rước thêm phiền phức vào người.
Nói cho cùng, trừ sự xúc động lần đầu ra, nàng là người rất ‘lưu luyến cái cũ’. Tuy nói rằng đồ mới thì đều tốt hơn, nhưng con người mà, dùng quen rồi, vẫn là đồ cũ thì dùng thuận tay hơn.
“Haizz….” Tiểu Tiểu than thở một tiếng, Hoàng thượng cau mày nhìn giai nhân trên giường, đêm nay người phải than thở là hắn chứ, hắn đứng ở cửa làm môn thần, lại còn là môn thần câm điếc nữa chứ. Người nên ấm ức là hắn, nhưng nàng than thở cái quái gì?
“May quá, thiếp không làm mất nó, bằng không, đêm hôm khuya khoắt thế này, thật đúng là tìm không ra vật để thay thế.”
Một hộp son phấn đỏ đỏ được Tiểu Tiểu lôi ra, mở nắp hộp ra, có thể ngửi thấy được mùi hương son phấn nồng đậm, bình thường Tiểu Tiểu tuy cũng có trang điểm, nhưng nàng lại rất ít dùng đến son phấn, bời vì trước giờ nàng không thích mấy thứ mùi vớ vẩn, cái này không bị vứt, phỏng chừng cũng bị đem tới xó xỉnh nào đó không vướng mắt.
“Hoàng thượng, không được lật lọng đó!” Cầm ngón trỏ của Hoàng thượng ấn lên hộp son phấn, rồi lấy tờ giấy kia tới, ấn xuống giùm Hoàng thượng, Tiểu Tiểu cười vừa lòng. Thế cũng được, cũng coi như là kí tên rồi!
Cầm tờ giấy đã điểm chỉ đem giấu phía dưới gối, Tiểu Tiểu yên tâm thổi tắt đèn đi ngủ, không thèm đếm xỉa đến vị môn thần câm điếc đứng trong bóng tối kia nữa. Mà vị môn thần câm điếc đứng ở cửa kia thì lại tức điên nhìn vết son phấn trên tay, ánh mắt lại giận dữ nhìn nàng – tiểu nữ nhân đã ngủ say kia.
“Hoàng thượng!” Tiếng gọi khẽ khàng truyền tới, Hoàng thượng không lên tiếng, một thị vệ áo đen rón rén nhảy từ cửa sổ đi vào, nhìn thấy Hoàng thượng trước cửa, y nhịn không được bật cười.
Cười cái gì? Mau giúp trẫm giải huyệt trước đi!
Ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng nhìn về phía tên nhãi vui sướng khi người gặp họa kia, người áo đen nín cười, ở phía sau lưng Hoàng thượng điểm thử hồi lâu, mới giải được huyệt đạo mà Tiểu Tiểu mới vừa điểm.
“Ngươi cố ý hả?” Hoàng thượng lạnh lùng nhìn người áo đen, người áo đen cười hề hề một tiếng:
“Không phải, là thủ pháp điểm huyệt của nàng ấy quá xảo quyệt, rất khó giải huyệt!”
“Hừ, tốt nhất là vậy!” Hoàng thượng khẽ trách, tai khẽ động, thì nghe thấy có tiếng người đang đi về phía này.
“Hình như có người, trốn trước đã!” Không gọi giai nhân trên giường tỉnh dậy, Hoàng thượng nhìn quanh một lượt, hình như chỉ có mỗi cái tủ trong tẩm thất là có thể trốn được, liền cùng với người áo đen ban nãy, mau chóng núp vào tủ.
Sau khi hai người núp xong, thở phào một hơi, hai tai cứ cố vểnh lên, đợi tên thích khách xa lạ kia.
Tiếng nói chuyện vừa nãy của hai người, Tiểu Tiểu cứ nghi là đang nằm mơ, đương lúc một cỗ sát khí xa lạ càng ngày càng nặng bức đến gần, Tiểu Tiểu mới tỉnh lại từ trong cơn mơ, giả vờ nhắm hai mắt, nghe động tĩnh bê