Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.
n ngoài cửa sổ, có tiếng người nhẹ nhàng tiếp đất nữa.
Một cặp mắt xa lạ đang đánh giá trên người Tiểu Tiểu, mang theo một thân sát khí, nhưng y không lập tức động thủ, chỉ là đang đánh giá Tiểu Tiểu. Nửa canh giờ trôi qua, y vẫn không có ý định rời đi.
Quả nhiên là người có lòng kiên nhẫn, Tiểu Tiểu đang nhắm mắt cũng sắp kiên trì không nổi nữa, nhưng y vẫn có thể nhìn nàng chằm chằm như vậy, Tiểu Tiểu mới cảm thấy người đến này thật không đơn giản.
Người có lòng nhẫn nại, có lúc rất đáng sợ, nếu như người này còn là kẻ địch.
Tiểu Tiểu giả vờ lật người, mở mắt nhìn người đến kia, đúng là một thích khách, ăn mặc theo tiêu chuẩn của thích khách, ngoại trừ cặp mắt chiếu rọi bốn phía để lộ ra ngoài, toàn thân trên dưới đều là màu đen. Nhận thấy vậy, làm cho Tiểu Tiểu nhịn không được mà bật cười khúc khích, không ngờ rằng mắt người kia cũng bắt đầu híp lại.
“Cô cười cái gì?” Giọng nói của y rất có sức hút, rất dễ nghe, nếu như y không có một thân sát khí, Tiểu Tiểu sẽ trở thành bằng hữu với y.
“Ta cười, là bởi vì ta chỉ là một phi tử không được sủng ái của Hoàng thượng mà thôi, chẳng lẽ thân phận này mà cũng làm phiền sát thủ ghé thăm hay sao?”
Nàng không biết trong phòng mình có người, không biết rằng Hoàng thượng và thị vệ của hắn đang trốn trong tủ áo của nàng, nếu biết, Tiểu Tiểu sớm đã giả bộ đáng thương mà khóc toáng ở trên giường rồi. Trời biết, vì biểu hiện ngày hôm nay, sau này Hoàng thượng sẽ tính kế nàng ra sao.
“Có đáng hay không thì đã có người quyết định thay cô, nhưng cô phải ư?” Người áo đen cười lạnh một tiếng, trong lòng Tiểu Tiểu khẽ run, lời y nói có ý gì? Chẳng lẽ y biết thân phận thật sự của mình sao?
“Ta đương nhiên là phải, chẳng lẽ ngươi tưởng ta là sủng phi của tên Hoàng thượng đáng ghét kia á? Đối với thứ đồ đã có nhiều nữ nhân dùng qua kia, bà đây không có hứng thú…” Tiểu Tiểu nhướn mày, dù sao thì bây giờ y cũng không giết mình, nàng dứt khoát ngồi dậy, trò chuyện với người kia.
“Lời ban nãy của cô, nếu như để cái người mà cô gọi là ‘Hoàng thượng đáng ghét’ kia nghe được, nhất định sẽ ‘vui mừng’ đến nỗi hộc máu luôn.” Người áo đen cười khẽ một tiếng, Hoàng thượng ở trong tủ áo, hai tay sớm đã siết chặt, mà thị vệ bên cạnh thì phải mất rất nhiều sức lực mới có thể nhịn được cười, Tiên phi này thật đúng là lợi hại, phỏng chừng sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử khiến cho Hoàng thượng tức đến nội thương.
“Thế cũng đúng! Nhưng đây cũng không phải là lần đầu tiên, ta cũng không sao cả, dù sao thì hai người vốn nhìn nhau chẳng thuận mắt, ta không cần thiết phải lấy lòng hắn, tức giận cũng là chuyện của bản thân hắn. Cùng lắm thì đuổi ta về nhà, hoặc là lôi ta ra ngoài chém thôi…”
Tiểu Tiểu tùy ý cười một cái, nụ cười mỉm ở trong bóng đêm nhìn rất mê người, người áo đen hơi sững sờ, chỉ thản nhiên như vậy thôi sao, nàng thật sự không sợ chết à?
“Cô không sợ chết?” Người áo đen tò mò bước lên trước một bước, đến gần Tiểu Tiểu hơn, nhưng trong mắt Tiểu Tiểu chẳng có lấy một tia sợ sệt, một tia làm bộ nào cả. Tiểu Tiểu cười khẽ nói:
“Sợ chết chứ! Trên đời này, có ai thật sự là không sợ chết? Ta cũng sợ chết, chỉ là người có thể giết chết ta thật sự không nhiều, mạng của ta cứng lắm đó.”
“Cô không tò mò ai muốn lấy mạng cô sao?” Câu trả lời của Tiểu Tiểu, khiến cho người áo đen càng thêm thấy khó hiểu, cô gái này, không phải là đầu óc không tỉnh táo đấy chứ?
“Tò mò, nhưng hỏi rồi ngươi sẽ nói chắc? Nếu như ta muốn biết, thì sẽ có cách tra ra, không nhất định phải hỏi ngươi. Chắc hôm nay ngươi đến cũng không phải là muốn giết ta, nói ý đồ của ngươi đi, nhân lúc tâm tình của ta đang rất khá…”
Ngáp một cách bất nhã, đêm hôm khuya khoắt thế này, tìm một sát thủ để trò chuyện cũng không vui gì, đi ngủ thì hơn, bằng không sáng mai lại không có tinh thần mất.
“Lần này ta chỉ là thăm dò, đến để xem cô , nhưng cố chủ đã nói, nội trong mười ngày nửa tháng phải giao hàng, bây giờ ta tốt bụng nói với cô một tiếng, lần sau sẽ…”
Hai mắt người áo đen hơi híp lại, Tiểu Tiểu cười nói:
“Được, cám ơn lòng tốt của ngươi, ngươi có thể đi được rồi, ta sẽ sống cho thật tốt đến khi ngươi đến lấy cái mạng của ta. Ta mệt rồi, không tiễn!”
Không thèm đếm xỉa đến người áo đen nữa, Tiểu Tiểu nằm xuống giường, nhìn người áo đen mở cửa sổ rời đi, Tiểu Tiểu chạy tới trước cửa sổ đóng cửa lại, tự lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ sát thủ bây giờ đều thay đổi quy tắc rồi à? Trước khi giết người còn tốt bụng tới thông báo cho người ta một tiếng? Nhưng người muốn giết ta, người có động cơ giết ta, cũng chỉ có lão hồ ly kia thôi…lão muốn làm gì? Chẳng lẽ lão vốn không đi tìm Thủy Tiên? Nhưng trực tiếp giết ta, cũng chẳng có ích lợi gì với lão cả…hay là nói, lão đã tìm được chỗ dựa tốt hơn rồi…”
Tiếng lẩm bẩm dần dần nhỏ lại, đến khi người trong tủ áo nghe thấy tiếng hít thở đều đều vang lên, bọn họ mới rón rén đi ra. Hoàng thượng nhìn giai nhân trên giường, rồi dẫn đầu nhảy ra từ cửa sổ, mà thị vệ phía sau thì bất đắc dĩ lắc đầu, cũng rời khỏi căn phòng.
***
Về đế