Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3111 lượt.
ới viếng!
“Điểm Điểm, cháu…cháu đang làm cái gì vậy? Chán sống rồi sao?”
Vương gia đối xử với nó không tệ, nhưng Vương gia trước giờ ưa sạch, nếu như nhìn thấy một màn này, có chính tay bóp chết nó không nữa?
“Vu thúc, thúc đến đúng lúc lắm, cái rương này đựng thứ gì vậy, cháu muốn mở ra xem thử. Nhưng không tìm thấy chìa khóa…” Ấm ức chu miệng, thúc ấy bỏ chìa khóa ở đâu rồi? Sao khó tìm đến thế, Lân vương gia, sao còn biết giấu đồ hơn cả mẹ nữa vậy?
“Tiểu tổ tông, trong cái rương này, chứa đựng bảo bối của Vương gia, cháu đừng có nhăm nhe cái rương này nữa. Vương gia mà biết được, sẽ đánh cái mông cháu đó, lại đây, Vu thúc dẫn cháu đi ăn cơm!” Vu thúc cầm lấy tay Điểm Điểm, trên mặt mang theo chút lo lắng, phải dỗ Điểm Điểm rời đi thật mau, kêu người vào dọn dẹp một chút. Trong phòng lộn xộn thế kia, Vương gia mà biết được, sẽ không chỉ trừng phạt riêng một mình Điểm Điểm thôi đâu.
“Cháu…bảo bối?” Trong cặp mắt to của Điểm Điểm, có lóe lên tia hứng thú, bé lưu luyến không rời mà nhìn cái rương đen kia, bảo bối à, có thể là bảo bối gì chứ? Thúc thúc tốt như thế, tại sao lại không thể cho Điểm Điểm biết? Trẻ con luôn có lòng hiếu kì rất nặng, càng là thứ không cho nó biết, thì nó càng tò mò.
“Chuyện gì thế này? Bị trộm viếng hay sao?” Vu thúc còn chưa dỗ Điểm Điểm rời đi, thì Lân vương vội vội vàng vàng trở về để chơi với Điểm Điểm đã đi đến tận cửa, bực bội nhìn sự lộ xộn trong phòng, mà Điểm Điểm thì lại chẳng để ý đến sự bực dọc của Lân vương, bé thấy Lân vương trở về thì vội chạy tới trước mặt hắn, ôm chân Lân vương mà nói:
“Thúc thúc, thúc về rồi! Điểm Điểm nhớ thúc lắm!” Lân vương khom người, một phát ôm lấy Điểm Điểm, dịu dàng cười nói:
“Điểm Điểm, thúc thúc cũng nhớ con. Con xem thúc thúc mua gì về cho con nè?” Lân vương xoay người, đúng lúc để Điểm Điểm nhìn thấy thị vệ phía sau, thứ mà y cầm trong tay, lại chính là Gà ăn mày mà tối qua Điểm Điểm nhớ mãi không quên.
“Gà ăn mày!” Điểm Điểm hưng phấn kêu lên, tay cũng thò về phía con gà kia. Mỹ thực trong phủ đích thực là không ít, nhưng khi Điểm Điểm ăn hết một lượt xong, lúc Lân vương hỏi bé thích ăn gì, bé mới nói một cách không có cốt khí:
“Là Gà ăn mày mà mẹ bắt, đích thân mẹ nướng vẫn ngon hơn!”
Không ngờ Lân vương vẫn khá là chu đáo, ngày hôm sau đã mua về cho Điểm Điểm, chỉ là không biết có ngon như mẹ làm hay không?
‘Chụt’ một tiếng, Điểm Điểm thơm một cái lên mặt Lân vương, đây là phần thưởng dành cho hắn.
“Cám ơn người, thúc thúc!” Điểm Điểm cười vui vẻ: “Thật muốn để thúc làm cha của con quá đi, thúc thúc, con có thể gọi thúc là cha không?”
Điểm Điểm cười ngây thơ, vẻ cười trên mặt Lân vương cứng lại, trầm mặt tỏ vẻ bực dọc nói:
“Điểm Điểm, tiếng ‘cha’ không thể gọi bậy được…”
Haizz, mẹ của thằng bé đúng là giáo dục nó quá thất bại mà, sao có thể để con trai ra ngoài nhận cha bậy bạ như vậy chứ? Lân vương thở dài một tiếng, Điểm Điểm ấm ức nước mắt long lanh:
“Thúc thúc, thúc hung dữ với con?”
“Điểm Điểm, thúc thúc không có làm dữ với con, chỉ là cái chuyện nhận ‘Cha’ này rất nghiêm túc, không thể tùy tiện nhận bậy được!”
Lân vương đau lòng nhìn Điểm Điểm, chắc là bởi vì yêu thích, hắn không muốn nhìn thấy thằng bé khóc, không có nguyên nhân gì cả, chỉ là không muốn nhìn thấy mà thôi.
“Nhưng mà, thúc có khả năng là cha ruột của con đó!” Ngẩng đôi mắt to ngấn nước, Điểm Điểm nghiêm túc nói.
“Cái gì? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!” Lân vương kinh hãi một lúc, hắn thích Điểm Điểm không sai, nhưng chuyện của bản thân mình hắn rất rõ ràng, hắn không có thói quen tùy tiện gieo giống, càng sẽ không để mặc con mình lưu lạc bên ngoài…
“Thúc thúc, con thích thúc nên mới nói với thúc như vậy, thúc đừng nói với mẹ con nha. Thật ra, con là do mẹ con mơ hồ mà thụ thai, con cũng là lén nghe mẹ và gia gia nói chuyện mới biết được. Mẹ nói, chính tại lúc ở yến tiệc sinh thần của Thái hậu nương nương, bà ấy vào trong cung trộm tranh, nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai bị một nữ nhân xấu xí phi lễ, bà ấy liền đánh ngất nữ nhân kia. Vốn mẹ muốn bỏ đi một mạch luôn, nhưng người đàn ông đẹp trai kia lại bị trúng độc, mẹ liền tốt bụng giúp người ấy giải độc, sau đó thì có con luôn…mẹ nói, bà ấy không biết cha của con là ai, nhưng cha của con lại có liên quan tới hoàng thất, bởi vì có thể ngủ lại trong cung, thông thường chỉ có người của hoàng thất thôi…”
Điểm Điểm rất tốt bụng mà đem những gì nó biết nói tuột hết ra, Lân vương đang ôm bé lùi lại mấy nước, thằng bé nói, chính là thọ yến của Thái hậu vào năm năm trước?
Thằng bé chỉ là một đứa trẻ, nhưng lại biết chuyện thọ yến, còn biết chuyện tối hôm đó nữa, thế thì nhất định là thằng bé không nói dối, những gì bé nói là sự thực, hẳn là thằng bé cũng là con cháu hoàng thất, nhưng…
Đúng rồi, mấu chốt chính là mẹ của thằng bé, chẳng lẽ một đêm xuân tiêu, thì nàng ta liền quên dáng vẻ của người đàn ông đó luôn sao?
“Điểm Điểm, mẹ của con không nhớ dáng vẻ của người đàn ông đó à?” Lân vương run rẩy nhìn Điểm Điểm, cái đứa trẻ sớm