Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3107 lượt.
ấy nữa chứ? Trực tiếp bắt nàng ấy để tra hỏi là được rồi. Nếu hiện giờ huynh không muốn trở mặt với Vu tướng, cứ nhẫn nại đợi mười ngày nửa tháng, chẳng phải huynh đã nói là có sát thủ muốn giết nàng ấy hay sao? Tại sao còn phải phí sức như vậy?” Sóc vương khó hiểu nhìn Hoàng thượng. Hoàng thượng, chắc không phải động lòng với phi tử giả kia rồi đấy chứ?
“Sóc, đệ nói đích thực rất đơn giản, nhưng ta muốn tự mình lột bỏ mặt nạ của nàng, lột từng chút một, thế mới thú vị chứ. Vả lại đúng là nàng có ý đồ với chúng ta, nhưng lại không có sát ý. Hậu cung quá nhàm chán rồi, để nàng khuấy đảo một chút cũng không tệ…”
Nói cho cùng, tuy nàng không phải người của hắn, nhưng hắn vẫn không nỡ giết nàng, tựa như từ cái hôm nàng hồi cung trở đi, giữa hai người đã có gút mắc rồi. Lần đầu tiên nhớ đến nàng, là vì cái tư thái ngủ vô tà nhưng lại chẳng có chút hình tượng nào của nàng lúc ở trong kiệu à? Hay là lúc nàng biết bị biếm vào lãnh cung xong liền không chút cố kị nào mà chất vấn mình? Bằng không, thì chính là cái bóng dáng bỏ đi thẳng thừng kia của nàng…
Hoàng thượng trầm tư, không biết là nhớ về nàng ra sao, chỉ là, nhớ thì cũng đã nhớ rồi, không muốn buông tay thì phải hiểu nàng thật rõ, biết được điểm yếu của nàng, bắt được thóp nàng, nàng mới có thể một mực đi theo mình.
Lúc trời chập tối, Tiền thái y vẫn luôn ở Tê Đồng cung liền trở về bẩm báo tình hình bên ấy với Hoàng thượng. Không ai biết, tại sao đột nhiên rắn lại bò đến Tê Đồng cung, cũng không ai biết, rắn nhiều như thế đã chạy đi đâu, nhưng mãi đến giờ, Đồng phi ngay cả trong cơn mơ cũng run rẩy mà kêu lên: Rắn…
Nghe bẩm báo xong, Hoàng thượng không phẫn nộ như trong dự đoán của Tiền thái y, hắn chỉ nhàn nhạt ừm một tiếng rồi không nói tiếp nữa. Tiền thái y đứng một bên chờ chỉ thị của Hoàng thượng, nhưng đã hơn một canh giờ trôi qua, Hoàng thượng vẫn không nói chuyện, chỉ đang không ngừng phê tấu chương, đợi đến khi đặt bản tấu chương cuối cùng xuống, hắn mới ngẩng đầu lên nói:
“Tiền thái y, trẫm muốn thăm dò thử y thuật của một người, phải tiến hành một cách kín đáo, ngàn vạn lần không thể để người đó phát giác, ngươi có cách gì hay không?”
Chuyện của Điểm Điểm, hắn còn chưa quyết định phải làm thế nào, nhưng vì mẹ con hai người, thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót.
__________________________________-
Một đêm ngon giấc, hôm sau tỉnh dậy thấy cửa trống trơn, Tiểu Tiểu mới nhớ tới môn thần Hoàng thượng tối qua, trong lòng giật nảy cả mình, mình còn chưa giải huyệt cho hắn, sao không thấy hắn đâu nữa? Là ai giải huyệt giúp hắn? Hay là sáng sớm hôm nay có người phát hiện ra hắn?
Chắc không phải bị người ta phát hiện đâu, nếu như bị phát hiện ra, thì nàng đâu có nằm trên giường một cách an ổn thế này.
Loáng thoáng, nàng nhớ là từng bắt hắn để lại dấu tay, Tiểu Tiểu vội vàng thò tay xuống gối, mò thấy tờ giấy đã đóng dấu kia thì mới yên tâm đôi chút, có nó là được rồi, Hoàng thượng hẳn là sẽ không lật lọng được đâu nhỉ?
Hoa Nguyên che miệng cười, Tiểu Tiểu cũng cười nói: “Thế thì phải cảm ơn ta rồi, nếu không có Như Nhi của ta, thì ai mà nhìn rõ được bộ mặt của Đồng phi chứ. Nhưng mà, hù dọa ả ta là được rồi, trong lòng Hoàng thượng có tính toán, ngày tháng của ả ta phỏng chừng cũng chấm hết luôn, chúng ta đừng giậu đổ bìm leo thêm nữa. Hoa Nguyên, mau thay áo giúp ta, ta muốn xuất cung một chuyến.”
“Xuất cung? Nương nương lại muốn ra ngoài?” Hoa Nguyên trợn to mắt, khoa trương quá rồi đấy, có vị phi tử nào cả ngày chạy ra ngoài giống như nương nương không?
“Đúng vậy, đi thăm Điểm Điểm thôi, hôm nay chắc là Hoàng thượng sẽ không đến chỗ ta đâu, vừa hay ta lại đang nhớ Điểm Điểm, đến đó thăm nó thôi!” Tiểu Tiểu than thở một tiếng, thật ra, nàng càng muốn đi tìm thừa tướng hơn, muốn hỏi xem rốt cuộc ông ta muốn làm gì. Tại sao lại tìm sát thủ tới để giết nàng? Thuận tiện nhắc nhở Lân vương một tiếng, cẩn thận với Vu tướng.
“Ờm, thế thì nương nương phải về sớm một chút, bằng không nô tỳ lo lắng cho nương nương lắm đó!” Hoa Nguyên biết tính Tiểu Tiểu, cũng biết mình có ngăn cản cũng chẳng ích gì, cho nên…
***
Phủ đệ to lớn, vì sự sủng ái mà Lân vương dành cho Điểm Điểm, không đến một ngày, bé đã trở thành tiểu bá vương của phủ này. Điểm Điểm thích dậy sớm, mà Lân vương thì phải lên triều, lúc thức dậy, Vương gia sớm đã thượng triều rồi. Tò mò bò dậy khỏi cái giường to bự, Điểm Điểm đánh giá sự bày trí của cái tẩm thất xa hoa này, đương nhiên, nhìn từ mắt bé, cái cần tìm thì cũng chỉ là có thứ đồ chơi nào vui vui hay không mà thôi.
Dạo qua một vòng, thứ bé thấy hứng thú, chỉ có chiếc rương lớn màu đen ở bên giường thôi, một chiếc khóa rất chướng mắt được khóa trên đó. Cái khóa này rất lớn, có phải trong rương có bảo bối gì chơi vui không nhỉ?
Mắt đảo hai vòng, Điểm Điểm ở trong phòng tìm kiếm chìa khóa, lúc quản gia mở cửa đi vào, tẩm thất của Vương gia đã bị lục lọi đến không ra hình thù gì rồi, thậm chí có thể nói, còn thảm hơn cả bị trộm t