Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3591 lượt.
cạnh mình, cũng là một người để mình ổn định Vu tướng. Mà lúc chú ý đến nàng, lại chính là người hiện tại. Lúc bọn họ đổi người, chắc là lúc Tiên phi về nhà thăm người thân, khi đó, Tiên phi thật bỏ trốn theo tình lang, Vu tướng đành phải tìm một thế thân, cũng chính là Tiên phi hiện giờ.
Không biết giữa nàng và Vu tướng có quan hệ gì, việc thay thế này không phải chuyện nhỏ, nếu như bị phát hiện, thì sẽ bị tội mất đầu, diệt cửu tộc. Thế mà nàng lại đồng ý, hơn nữa nàng ở trong cung lại chẳng chút yên phận, nàng cứ sống nghênh ngang như thế, không sợ bị phát hiện ư?
Đột nhiên nghĩ tới võ công của nàng, lần đó khi ôm nàng, hắn cũng đã thử thăm dò, nàng không có võ công, nhưng thân thủ của nàng đêm đó, làm gì giống người không có võ công chứ? Sở dĩ sống một cách đặc sắc như vậy, có phải cho thấy, nàng căn bản không sợ bị phát hiện? Nhưng vậy cũng không thể nào, Vu tướng là người cẩn trọng thế kia, làm sao có thể tìm một người tùy tùy tiện tiện như thế để đóng giả con gái ông ta được?
“Bí mật áp giải hai người kia về đây, tạm thời đừng làm tổn thương bọn họ, không được để cho bất kì ai biết, cứ lén giam giữ trong mật lao! Ngay lập tức!”
Trầm tư hồi lâu, Hoàng thượng mới căn dặn, bóng đen ngây ra một lúc, lấy làm khó hiểu nhìn Hoàng thượng, không ngờ Hoàng thượng lại căn dặn không làm tổn thương đến bọn họ, có phải Tiên phi kia có vị trí đặc biệt trong lòng Hoàng thượng? Nhưng y cũng không hỏi, cũng chẳng dám hỏi, Hoàng thượng căn dặn như vậy, y cứ thế mà làm.
“Hoàng thượng…Hoàng thượng, Vân phi nương nương cầu kiến!”
Bóng đen còn chưa rời đi, bỗng dưng Hỷ công công ở bên ngoài gọi.
“Hoàng thượng, thuộc hạ cáo lui trước!” Bọn họ là ám vệ của Hoàng thượng, đến gặp Hoàng thượng cũng rất ít khi đi cửa chính, nghe thấy có người đến, bóng đen vội hỏi. Thấy Hoàng thượng gật đầu cho phép, y vội vã rời khỏi từ cửa sổ trong phòng, Hoàng thượng trừng mắt nhìn cửa, không kiên nhẫn mà đi ra ngoài cửa, thấy Vân phi đang đứng ngoài cửa vươn dài cổ nhìn mình, Hoàng thượng bực dọc quát:
“Ái phi, có chuyện gì?”
Mắt Vân phi mang theo lệ quang, ấm ức nhìn vẻ lạnh lùng của Hoàng thượng, tâm tình hiện tại của Hoàng thượng không được tốt, không phải thời cơ tốt để nói chuyện với Hoàng thượng. Nhưng nếu đã đến rồi, không nói lại…
“Hoàng thượng, Nặc Nhi…”
Nặc Nhi, là con của hai người bọn họ, cũng là trưởng tử của Hoàng thượng, nhưng trước giờ Hoàng thượng chưa từng chính mắt nhìn nó, cũng chưa từng ôm nó, thương nó qua. Vốn ả cũng chẳng để bụng, suy cho cùng thì Hoàng thượng cũng không đối đãi tốt với những đứa con khác, Hoàng thượng đối với con trai, con gái của mình, nói thực, còn không bằng với tiểu cung nữ xa lạ kia, đây là chuyện người trong cung đều biết, ả không oán, cũng không dám oán. Nhưng bây giờ Nặc Nhi đã trúng độc, ngay chính trong cung này bị người ta hạ độc, Hoàng thượng có phải nên đến thăm đứa con này một lần hay không?
“Trẫm biết, trẫm sẽ xử lý!” Không kiên nhẫn nhướn mày, hoàng tử bị hạ độc, bất luận do ai hạ, thì cũng phải có một câu nói hợp lý.
“Thần thiếp thay Nặc Nhi, tạ ân điển của Hoàng thượng!” Vân phi cúi đầu xuống, lệ trong mắt vẫn còn, nhưng trên mặt lại vương nét cười.
“Trẫm còn việc cần xử lý, ái phi không có chuyện gì thì trở về với Nặc Nhi trước đi!”
Trên lưng của Nặc Nhi không có thai ký, nghĩ đến điểm này, trong lòng Hoàng thượng lại như bị một cây kim chích phải, một khắc cũng không muốn nhìn thấy Vân phi. Mắt liếc về phía Hỷ công công, chỉ thấy Hỷ công công cúi đầu, làm bộ không biết gì cả.
“Hoàng thượng phải lấy long thể làm trọng, thần thiếp hồi cung trước đây!”
Nghe thấy lệnh đuổi khách của Hoàng thượng, trong mắt Vân phi xẹt qua một tia thất vọng, định nói thêm gì nữa, nhưng Hoàng thượng sớm đã quay về Ngự thư phòng, nhìn cánh cửa đóng kín, Vân phi lạc lõng trở về. Bởi vì chuyện đêm hôm đó, e rằng Hoàng thượng sẽ không sủng hạnh mình nữa đâu?
“Mẹ, mẹ…” Vân phi vừa hồi cung, Nặc Nhi đã vui mừng chạy ra, Vân phi vội cúi người ôm lấy nó, hôn lung tung lên mặt nó mấy cái.
“Mẹ, mẹ…” Cao hứng nhìn ả, Nặc Nhi không nhìn ra Vân phi không được vui, nó mới hai tuổi, thân thể vừa không được khỏe, càng cần đến sự quan tâm săn sóc của cha mẹ.
“Mẹ, mẹ, phụ hoàng đâu?” Hai mắt nhìn về phía sau của Vân phi, Nặc Nhi tìm kiếm cái người mới vừa đưa nó về.
“Nặc Nhi…phụ hoàng của con, đợi bận xong việc sẽ đến thăm con…” Uất ức bên ngoài Ngự thư phòng, giờ đây vì lời nói của con trai, Vân phi không nhịn được nữa mà rơi nước mắt, Kiều ma ma và Tranh Nhi cũng lau lệ, Hoàng thượng, còn đến Vân Tiêu cung được nữa ư?
“Mẹ, mẹ…không khóc…không khóc….” Vụng về giúp Vân phi lau nước mắt, Nặc Nhi lo lắng sốt ruột, lau thế nào cũng lau không hết…
***
Ngủ hết một ngày một đêm, buổi chiều ngày thứ hai, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng ngủ đủ giấc mà thức dậy. Nhìn thấy Từ ma ma đang đứng hầu bên cạnh nàng, Tiểu Tiểu cau mày:
“Hôm nay sao vậy? Ta còn chưa gọi người nữa mà, Từ ma ma, Hoa Nguyên, các ngươi mới sớm ra thế này mà đã đến hầu hạ rồi à?”
Còn nhớ chi