Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3060 lượt.

ều ngày hôm qua, Hoa Nguyên gọi nàng dậy, vội vàng ăn gần no, Tiểu Tiểu trở về giường mình tiếp tục ngủ, cảm giác một ngày một đêm không ngủ chẳng hay ho tí nào, mệt quá rồi.
“Tiên phi nương nương, còn sớm ư? Người nhìn coi mặt trời cũng sắp xuống núi rồi kìa…” Một giọng nói có hơi xa lạ vang lên ở cửa, Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn, hóa ra là Uyển ma ma bên cạnh Hoàng thái hậu.
“Uyển ma ma, sao ngươi lại đến đây?”
Mặt trời đã sắp xuống núi, thế thì bà ta chính là người mà Hoàng thái hậu phái đến gọi mình qua đó rồi. Một trăm lần cung quy, khi đó Lân vương đã nói là không thể nào hoàn thành được, Tiểu Tiểu nàng mà thèm ngu ngốc làm cái việc không có khả năng hoàn thành á? Lân vương chết tiệt, đã biết có chuyện một trăm lần cung quy, sao không đến đây nói với mình phải làm thế nào? Chẳng lẽ đây chính là câu ‘Đàn ông tin được, heo nái cũng biết leo cây’ mà người ta thường nói hay sao? Hừ, biết ngay là đàn ông không tin được mà, hắn là Điểm Điểm, không biết đang ở xó nào rồi?
“Uyển ma ma, để ngươi đợi lâu rồi, bổn cung sẽ đi rửa mặt chải đầu, mời Uyển ma ma đợi thêm chốc lát nữa.” Tiểu Tiểu cười híp mắt nhìn bà ta, bây giờ nàng vẫn còn chưa nghĩ ra được cách giải quyết, nhưng điều này không thành vấn đề, cùng lắm thì chịu thiệt một chút, giúp Hoàng thái hậu chữa bệnh là xong chứ gì.
Hoa Nguyên và Từ ma ma tiến lên trước hầu hạ Tiểu Tiểu rửa mặt chải đầu, Tiểu Tiểu thì lại đang không vội không vàng mà suy nghĩ. Được người thân thuộc hầu hạ có chỗ lợi nhất, chính là có thể tùy ý phân tâm, bọn họ chỉnh lý xong toàn bộ, thì sẽ thông báo cho ngươi.
“Nương nương, một trăm lần cung quy ấy, tối qua tôi và Từ ma ma đã chép cả đêm, tổng cộng mới chép được chưa đến sáu lần, làm sao đây, lát nữa người lấy gì mà giao nộp?”
Nương nương ngủ, trước nay không thích bị người khác quấy rầy, Hoa Nguyên và Từ ma ma tuy rằng lo lắng, nhưng cũng chỉ biết lo lắng thôi, bọn họ quan tâm không gọi Tiểu Tiểu dậy, cái khác không nói, chỉ riêng việc nhìn thấy vết xanh tím lộ ra trên cổ tay nương nương, bọn họ cũng có thể đoán được lúc nương nương mất tích đã làm gì rồi. Nhưng Hoàng thượng vốn không biết nương nương mất tích, cho nên người đó không thể là Hoàng thượng, bọn họ chỉ có thể giữ bí mật, không dám nói ra cho bất kì ai.
“Hoa Nguyên, không cần chép nữa. Lúc đó Hoàng thái hậu đã nói, bảo ta đích thân chép, nếu như không đến thời gian ba ngày, thật sự có thể chép xong một trăm lần cung quy, thế ta còn ở trong cung làm phi tử quái gì nữa?”
Lời nói nhỏ của Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu biết là vì muốn tốt cho mình, hai người họ là thật lòng quan tâm nàng, trong lòng Tiểu Tiểu thấy ấm áp. Nhưng những chuyện không thể thì nàng sẽ không đi làm, cho dù có làm được, nàng cũng chưa chắc sẽ làm, Tiểu Tiểu nàng có khi nào bỏ ra nhiều sức lực thế đâu?
“Nương nương, người không làm phi tử của Hoàng thượng thì làm gì?” Hoa Nguyên lấy làm khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, làm phi tử của Hoàng thượng và việc chép cung quy nhanh hay chậm thì có liên quan gì sao?
“Ngốc, ta chắc chắn là…ha ha, không làm phi tử của Hoàng thượng, chuyên môn chép sách đem bán!” Bĩu môi, trộm sách đi bán cũng được đó, sở trường trước giờ của nàng là trộm gà trộm chó mà. Đương nhiên, trộm người cũng được, Điểm Điểm chính là do nàng trộm về, quản gia Vương phủ còn từng nói, muốn Tiểu Tiểu sinh thêm một đứa, làm muội muội của Điểm Điểm.
“Nương nương, đã đến lúc này rồi, mà người còn có tâm tình giỡn chơi sao?” Trách móc nhìn Tiểu Tiểu, vẻ mặt Hoa Nguyên không tán đồng.
“Người như ta, vốn thuộc phái lạc quan trời sinh. Các ngươi yên tâm đi, xe đến trước núi tất có đường, hôm nay ta có cách vượt ải thành công.” Tiểu Tiểu tự tin cười một cái, ban nãy nàng đã nghĩ được cách, rất đơn giản, nhất định có thể qua ải.
“Cách gì?” Một trăm lần, không lẽ nương nương biết biến ra? Biết là nương nương rất lợi hại, nhưng lần này hình như không thể đầu cơ trục lợi được, cũng không thể từ trong không khí biến ra.
“Nương nương, xong rồi!” So sánh với Hoa Nguyên, Từ ma ma ngược lại chẳng lo lắng nhiều thế kia, sau khi sửa sang lại trang dung, vẻ mặt bà bình đạm mà nói.
“Từ ma ma, nương nương sắp bị Hoàng thái hậu trách phạt rồi, bà không lo lắng ư?” Vẻ bình đạm của Từ ma ma, Hoa Nguyên cảm thấy cực kì bất mãn, tối qua Từ ma ma còn lo lắng đến cả đêm không ngủ, sao hôm nay lại trở nên an tĩnh thế này?
“Hoa Nguyên, nương nương đã nói là người có cách, hai chúng ta có lo lắng thêm nữa thì cũng chẳng thể biến ra một trăm lần cung quy được, không bằng nghe thử cách của nương nương, như thế thì có vẻ thực tế hơn đó!” Từ ma ma nhàn nhạt nhìn về phía Tiểu Tiểu, chỗ nên che đều đã che hết rồi. Cung quy là chuyện nhỏ, vết tích trên người nương nương mới là điều nên cẩn thận một chút.
“Ừm, Từ ma ma nói cũng đúng. Nương nương, nói thử cách của người đi?” Hoa Nguyên trừng to mắt, bất an hỏi.
“Ừ, đem bút mực đến đây, lát nữa chúng ta có thể gặg Hoàng thái hậu được rồi!” Tiểu Tiểu bật cười ha ha, Hoa Nguyên vội lấy bút mực từ trong ngăn kéo ra, Tiểu Tiểu cầm bút lên, bút