Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3032 lượt.
”
Người ta nói đánh trên thân con, đau trong lòng mẹ, mỗi lần xuống tay thì trong lòng nàng đều đau nhói. Tiểu Tiểu nàng chỉ là một thần trộm, nàng sẽ chòng ghẹo, trừng trị người khác, nhưng trước nay chưa từng giết người! Chuyện mà cả đời nàng chưa từng làm, thật không ngờ bây giờ đứa con trai bốn tuổi của nàng suýt chút nữa thì làm rồi, sao nàng có thể không đau lòng, không buồn được cơ chứ?
Điểm Điểm hôm nay có thể là vì muốn báo thù cho Hổ Tử nên mới muốn tổn thương người, nhưng sau này thì sao? Rất nhiều chuyện, đều vì lần thứ nhất mà thay đổi, còn nàng, tuy là kẻ trộm, nhưng tuyệt đối không để con trai mình làm ra cái chuyện tổn thương tính mạng con người.
Với lại, lùi một bước mà nói, người kia cũng không cố ý tổn hại đến Hổ Tử, hắn cũng vì muốn bảo vệ Điểm Điểm, hoặc là nói vì muốn bảo vệ mọi người nên mới làm vậy, điểm xuất phát của hắn thì vẫn còn tốt…
Tiếng bàn tay “Bốp bốp” không dứt, Vu quản gia không nhìn nổi nữa, ông đẩy đẩy thị vệ đang nằm liệt dưới đất, thị vệ rón rén đi tới, thấp giọng nói:
“Phu nhân, ta cũng không sao, Điểm Điểm cũng chẳng phải cố ý, đừng đánh Điểm Điểm nữa…”
“Ngươi không sao? Nhưng ta thì có sao đấy! Ngươi quỳ sang một bên trước cho ta, dám làm hại Hổ Tử, lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi!” Mắt phượng lạnh lùng nhìn về phía hắn, thị vệ run rẩy lùi một bước, sợ hãi quỳ phía sau Tiểu Tiểu. Hắn không quen biết nàng, vốn hắn chẳng cần phải sợ nàng, nhưng giọng điệu, thần thái của nàng khiến cho hắn sợ hãi muôn phần.
“Mẹ, con sai rồi, Điểm Điểm sai rồi, sau này Điểm Điểm không dám nữa!”
Mông đau quá, không biết bây giờ mông đã nở hoa chưa? Điểm Điểm không nhịn được nữa bật khóc, bé rất không có cốt khí mà xin Tiểu Tiểu tha cho, tay Tiểu Tiểu hơi khựng lại, hỏi:
“Sai ở đâu?”
“Con không nên giúp Hổ Tử báo thù, không nên…” Điểm Điểm khóc nói.
“Hừ, con còn không biết mình sai ở đâu mà đã xin tha rồi?”
Cơn giận trong lòng càng lớn, Tiểu Tiểu tiếp tục đánh và mông Điểm Điểm, tuy chưa thấy máu, nhưng đánh nhiều như vậy, mông chắc cũng sưng lên rồi.
“Con…” Điểm Điểm nhắm mắt bi ai, có phải mẹ muốn đánh chết mình không, cha ơi, sao cha còn chưa tới, cha mau tới cứu Điểm Điểm với! Bình thường, cha thương Điểm Điểm nhất, mẹ cũng hơi sợ cha. Cha hãy đến khuyên mẹ, cứu cái mạng nhỏ này của Điểm Điểm đi mà? Cha ơi, nếu cha mà còn không đến, sau này Điểm Điểm sẽ không gọi người là cha nữa, sẽ không chơi với cha nữa, cũng sẽ không lén nói với cha những chuyện xấu trước kia của mẹ nữa…
Có lẽ là những lời cầu khấn của Điểm Điểm linh nghiệm, cầu khấn chưa đến một phút, tay không đánh tiếp nữa, một giọng nói uy nghiêm đã chứng minh sự thiên vị của ông trời dành cho bé:
“Điểm Điểm vẫn chỉ là một đứa trẻ, nàng có cần phải so đo với trẻ con thế không?”
“Thiếp…hừ, trẻ con, trẻ con thì có thể coi thường mạng người được ư? Ban nãy chàng còn chưa biết thằng bé đã làm gì, vừa đến đã nói thiếp không phải!”
Tiểu Tiểu ngẩng đầu tức giận nhìn hắn, tới vẫn chưa chậm, sắc mặt cũng không tốt, không biết là vì đau lòng cho Điểm Điểm hay là ở trong cung bị nàng chọc giận.
“Vu quản gia, còn không mau đỡ Điểm Điểm về phòng bôi thuốc!”
Lân vương thu lại sự đau lòng trong mắt, lạnh lùng dặn. Mà Vu quản gia, nghe thấy lời của Lân vương liền vội vã đi lên phía trước, bế Điểm Điểm dậy bỏ chạy trối chết, cứ sợ đột nhiên Tiểu Tiểu sẽ gọi ông lại.
“Điểm Điểm đừng khóc nữa, nô tài bôi thuốc cho cháu, bôi thuốc rồi sẽ không đau nữa…” Tiếng dỗ dành của Vu quản gia truyền đến.
“Hu hu, Vu thúc, thật không? Mông của cháu đau quá trời…” Điểm Điểm nhỏ giọng than vãn, nước mắt nước mũi tèm lem, khiến cho người ta rất đau lòng.
“Không sao đâu…”
Tiếng nói xa dần, Tiểu Tiểu giãy cái tay đang bị hắn nắm chặt, đi đến chỗ tên đầu sỏ là Hổ Tử, giọng điệu không vui mà nói:
“Giúp mi xử lý vết thương, mi ráng nhịn một chút cho ta!”
“Grừ…” Hổ Tử ấm ức khẽ rên một tiếng, cuối cùng thì nàng ấy cũng nhớ tới mình rồi, nhưng sắc mặt của nàng ấy lại hung dữ như vậy, giọng điệu nồng nặc như vậy, có khi nào công báo tư thù không? Lúc nãy nó cũng biết mình sai rồi, nhưng người bị thương là nó mà, trong lúc nóng vội liền nhịn không được mà muốn báo thù.
“Grừ…” Tuyệt đối là lấy việc công trả thù riêng đây mà, chỉ nhổ cây đao thôi, sao lại đau đến thế chứ? Uất ức vẫy vẫy đuôi, Hổ Tử đau khổ nhắm mắt.
Tiểu Tiểu giận dỗi điểm huyết mạch phụ cận miệng đao, từ trong tay áo rút ra một cái túi nhỏ, lấy ra một cái lọ nhỏ, mở nắp ra, đổ đều đặn lên miệng vết thương của Hổ Tử. Lúc thuốc phấn tiếp xúc lên miệng vết thương, mắt Hổ Tử mở ra một lúc, nó đau khổ nức nở một tiếng, nhưng chỉ một lúc thôi, vết thương không chảy máu nữa, rồi từ từ tụ lại…
“Thuốc của nàng thật là hữu hiệu, Tiểu…đừng giận nữa, lúc nãy là ta không đúng, không nên ngăn nàng, nên để nàng tiếp tục đánh Điểm Điểm, đánh chết thằng bé để nành bớt giận đã rồi tính sau…” Tiểu Tiểu giận thật rồi, Lân vương lấy lòng nói, nói đến khúc cuối, hắn nhịn không được liền bật cười, Tiểu Tiểu lườm hắn một cái:
“Thiếp giáo huấ