XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2923 lượt.

với ngài ấy chứ?
“Nương nương, người nên đi gặp Lân vương một lần, cũng nên cho ngài ấy một cơ hội đi. Tình huống như thế, chỉ cần là đàn ông, thì sẽ hiểu lầm…”
Hoa Nguyên khuyên nhủ, chuyện này cũng là mấy ngày gần đây, Tiểu Tiểu mới nói cho nàng hay, hôm đó nàng đã nhìn ra điều bất thường của Tiểu Tiểu rồi, không nghĩ tới kết quả sau cùng, chỉ là nàng không ngờ, Lân vương lại nhìn thấy nàng ấy và Hoàng thượng…
Tuy rằng, Tiểu Tiểu nói hai người không có gì, nhưng những vết hôn chi chít trên người nàng ấy, là đàn ông thì ai lại không để bụng chứ?
“Ta…đợi nói sau đi! Tạm thời, ta vẫn chưa suy nghĩ kĩ!”
Hiện giờ, nàng chỉ muốn dẫn con rời đi. Nếu đã quyết định từ bỏ, thì cũng không cần nói với hắn chuyện đứa bé nữa. Điểm Điểm, cứ ở lại đây trước đã, Lân vương biết quan hệ của Điểm Điểm và mình, sự phòng bị bên chỗ Điểm Điểm nhất định là rất nghiêm.
Thật ra không chỉ Lân vương, hẳn là Hoàng thượng cũng biết rồi, xung quanh Lân vương phủ, xung quanh Điểm Điểm, không biết lại có bao nhiêu tay đang chờ nàng tự chui đầu vào lưới. Không phải nàng không cần Điểm Điểm, mà phải đợi một thời gian cơ, nàng tin Lân vương sẽ bảo vệ tốt Điểm Điểm, đợi tình hình bên này dịu bớt, nàng mới dẫn Điểm Điểm về nhà.
Nếu như, bây giờ chỉ có một mình nàng, nàng có thể không chút băn khoăn mà dẫn Điểm Điểm rời đi, nhưng giờ đây nàng không phải một mình, trong bụng nàng còn có một sinh mệnh chưa thành hình. Nếu không biết trong bụng đã có em bé, Tiểu Tiểu có thể không chút kiêng kị, muốn gì làm nấy, bây giờ có em bé, nàng cũng đã biết, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn!
Không ngờ, lại để sư phụ nói trúng lần nữa! Lúc trước sư phụ nhắc nhở mình, lần này xuống núi giúp Điểm Điểm tìm cha, nhưng tuyệt đối đừng nên thuận tay dắt thêm một đứa nhóc về nữa, nàng vẫn luôn không để tâm, lúc chú ý, không ngờ đứa bé thật sự dắt ra luôn rồi.
Khẽ thở dài một tiếng, lần này cũng tốt, ít nhất, đứa bé này là kết tinh của nàng và người đàn ông yêu thật lòng, không giống như Điểm Điểm, bây giờ vẫn là đứa trẻ không biết cha mình là ai. Nàng cũng rất muốn cho Điểm Điểm một người cha, Lân vương từng nói hắn muốn làm cha của Điểm Điểm, nhưng suy cho cùng đấy là chuyện không thể xác định.
Trời dần dần tối, chớp mắt đã đến giờ ăn cơm, còn hai ngày nữa, thì bọn người Vu tướng bị chém đầu rồi, nàng sẽ không đợi đến lúc bọn họ bị chém đầu xong rồi mới đi. Bời vì điều nàng nghĩ, thì Hoàng thượng và Lân vương, Sóc vương cũng sẽ nghĩ đến, nàng sẽ rời đi trước một ngày, nàng sẽ trực tiếp về trên núi, điều chỉnh tâm tình của mình cho tốt, đợi sư phụ trở về rồi mới nghĩ cách đón Điểm Điểm.
“Hoa Nguyên, nếu như ta vứt bỏ Điểm Điểm như vậy, Điểm Điểm có hận ta không?”
Tiểu Tiểu mờ mịt nằm bò ra bàn, cảm giác làm tội phạm trốn chạy cũng chẳng tốt lành, mỗi ngày đều phải cẩn thận từng tí.
“Sẽ không đâu, Lão đại. Điểm Điểm thông minh như thế, hiểu chuyện như thế, nó sẽ hiểu cho sự khó xử của Lão đại.”
Hoa Nguyên lo lắng nhìn Tiểu Tiểu , gần đây sao cứ cảm thấy Lão đại lười biếng không ít, chắc là vì tâm tình Lão đại không được tốt nhỉ.
“Sau này nó sẽ hiểu thôi, không nghĩ nữa, nghĩ nữa ta sẽ điên mất!”
Phiền muộn lắc lắc đầu, một sự bất an thoáng ấp ủ trong lòng, cứ như có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra vậy.
***
“Cha, chúng ta thật sự sẽ bị chém đầu sao?”
Nghe thấy ngự lệnh, Thủy Tiên không thể tin được mà nhìn Vu tướng, bất an hỏi.
“Ừ, Thủy Tiên, lúc đó con đi hẳn phải nghĩ đến, nếu như có một ngày Hoàng thượng biết được việc này, kẻ đi theo chính là tính mạng của cả nhà chúng ta đấy!”
Vu tướng thở dài một tiếng, lúc mới vào, ông luôn cho rằng là Tiểu Tiểu hại bọn họ, nhưng sau khi nhìn thấy Thủy Tiên, Vu tướng đã hiểu ra, cho dù không xảy ra chuyện Tiểu Tiểu, nếu Hoàng thượng muốn xử bọn họ, cũng chỉ cần một câu nói thôi. Hơn nữa đối với Tiểu Tiểu, thủy chung ông vẫn thấy hơi có lỗi. Lúc ở bên ngoài không nghĩ đến, nhưng sau khi vào trong lao, ông mới cảm thấy điều ông làm đích thật là có hơi quá đáng.
“Cha, đều tại Thủy Tiên bất hiếu, xin lỗi!” Thủy Tiên cúi đầu xuống, cho dù tất cả mọi người oán thán, nàng cũng không thể oán thán, bởi vì, tất cả việc này đều do nàng hại họ…
“Thủy Tiên, nàng đừng buồn nữa…” Từ Lâm đi tới, ôm lấy vai Thủy Tiên, ánh mắt lại liếc về phía Thủy Thủy đang ôm gối ngồi trên nền đất ở một góc, ánh mắt vô thần của nàng ta, nhìn mà khiến người ta đau lòng.
Hoàng thượng, sao có thể như thế được chứ? Thủy Thủy đã nói trong bụng đang mang cốt nhục của Lân vương, bọn họ không để ý chút nào đến đứa bé này ư? Nói sao đi nữa, đứa bé này hiện giờ cũng noi như là cốt nhục của Lân vương mà.
Bỏ Thủy Tiên ra, Từ Lâm đi đến bên cạnh Thủy Thủy, khuyên nhủ:
“Thủy Thủy, đừng buồn nữa, nói không chừng ngày mai, Lân vương sẽ đến cứu muội đấy!”
Có ư? Thủy Thủy ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt không nhịn được nữa rơi lã chã, mới đầu, nàng còn vì việc Hoàng thượng không kêu người đến đưa thuốc phá thai cho nàng mà thấy cao hứng. Nhưng bây giờ, nàng mới biết, sở dĩ Hoàng thượng không bảo nàng p