Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3361 lượt.
há thai, thì ra là căn bản không cần thiết phải phá thai, thử nghĩ một người sắp bị chém đầu, cho dù mang thai cũng không thể sinh hạ đứa con. Lân vương trước nay chưa từng thích nàng, nàng biết; người Lân vương yêu là Tiểu Tiểu, nàng cũng biết. Nhưng mà, Tiểu Tiểu đã là phi tử của Hoàng thượng rồi, nàng ta vào cung hơn một tháng, cũng đã từng thị tẩm, còn trong trắng ư? Ngược lại là mình, đem tấm thân thanh thanh bạch bạch giao cho hắn, còn cực cực khổ khổ mang thai đứa con của hắn, sao hắn có thể đối xử một cách tuyệt tình với mình như vậy chứ?
“Sẽ ư? Hắn sẽ không đâu, hắn sẽ không đâu, người hắn yêu là Tiểu Tiểu, vẫn luôn chỉ có một mình Tiểu Tiểu…”
Không suy nghĩ đến việc nam nữ khác biệt, Thủy Thủy ôm lấy Từ Lâm bật khóc, Từ Lâm do dự một lúc, vẫn ôm lấy Thủy Thủy, vỗ vai nàng ta nói:
“Sẽ, cho dù ngài ấy yêu Tiểu Tiểu, nhưng muội đừng quên, muội còn có đứa bé mà. Hiện giờ ngài ấy không có con, sẽ không bỏ mặc đứa bé đâu.”
Từ Lâm cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt tìm tòi của Vu tướng lướt tới, sau khi buông Thủy Thủy ra rồi đến một bên ngồi xuống. Hắn không biết sao Thủy Thủy lại kiên trì cho rằng đứa bé là của Lân vương, nhưng vậy cũng tốt, đứa bé có thể sống tiếp là khá lắm rồi. Nếu như đêm đó không phải tại mình uống rượu say, nếu như hôm đó không phải nhìn thấy Thủy Tiên trở về mà kích động đến hắn, hắn cũng sẽ không đem sự tức giận trút lên Thủy Thủy.
Từ Lâm khẽ thở dài một tiếng, từ sau ngày đó, hắn nhìn Thủy Thủy luôn cảm thấy chột dạ, mà sau khi gặp được Thủy Tiên, Thủy Tiên lại nói nguyện ý bỏ trốn cùng hắn, có lẽ khi đó là vì trốn tránh Thủy Thủy, cứ thế mà dẫn Thủy Tiên đi, không ngờ vô tình, Thủy Thủy lại có cốt nhục của hắn…
Chuyện này, có phải cũng xem như là một chuyện tốt không nhỉ? Có điều, duy nhất không tốt chính là, hắn không biết Thủy Thủy đã có thai, nếu như biết Thủy Thủy mang thai, khi đó hắn nên dẫn Thủy Thủy cao chạy xa bay. Nếu như thế, bọn họ có thể hạnh phúc ở cùng với con, hưởng thụ vui thú gia đình.
Yêu ai? Hắn không biết, lúc đó yêu đến chết đi sống lại, nhưng khi biết nàng ta vì vinh hoa phú quý, vì ngày tháng tốt đẹp sau này mà lựa chọn tiến cung, tình yêu cũng đã biến chất rồi, dần dần biến thành hận thấu xương, mà Thủy Thủy vô tội cũng trở thành…
Nhưng Thủy Thủy không tệ, thật sự không tệ, một cô nương rất ngây thơ, rất đơn thuần. Nhưng người mà muội ấy thích là Lân vương, nếu như nói với muội ấy người đàn ông đêm đó là hắn, không biết muội ấy có xóa sổ đứa con này ngay tức khắc không nữa? Có thể lắm, cho nên bí mật này, vĩnh viễn là bí mật, một bí mật không thể nói ra.
“Lâm, chàng sao vậy? Không sao chứ?” Nhìn thấy Từ Lâm thương cảm, Thủy Tiên đi đến, bất an hỏi. Tính ra thì, cũng xem như là mình đã hại hắn, khi đó nếu không phải nàng lôi kéo hắn, bảo hắn cùng mình chạy trốn, bọn họ sao có thể rơi vào tình cảnh này.
“Thủy Tiên, ta không sao!”
Từ Lâm nhìn Thủy Tiên, dung mạo vẫn xinh đẹp như cũ, nếu như khi đó nàng ta không lựa chọn tiến cung, hai người bọn họ sớm đã sống hạnh phúc cùng nhau rồi. Hắn trước kia, yêu thương nàng ta như thế, nhưng nàng ta lại phản bội hắn!
“Lâm, có thể chết cùng chàng, Thủy Tiên không hối tiếc!”
Dựa vào lòng hắn, bọn họ đã không còn bao nhiêu thời gian nữa, qua thêm hai ngày, cả nhà bọn họ sẽ phải cùng nhau lên đường rồi.
“Ừm, ta cũng vậy!”
Hai người yên lặng ôm nhau, trong lao tĩnh mịch, Vu Hoa nhắm mắt dựa vào một bên, mà Vu phu nhân, thì lại đang nằm trên cỏ, trên mặt chẳng có bao nhiêu bi thương, Vu tướng đang tĩnh tọa, cũng đang nhắm mắt suy nghĩ, chỉ duy có tiếng muỗi kêu vo ve kia, tựa như âm nhạc thôi miên vậy, khiến cho người ta buồn ngủ.
***
Đấu tranh lúc lâu, cuối cùng Tiểu Tiểu vẫn không đến Lân vương phủ một lần. Ngày mai chính là ngày Vu tướng bị chém đầu rồi, Tiểu Tiểu và Hoa Nguyên thu dọn đồ đạc một chút, bôi lên thuốc nước đặc chế của nàng, vẫn là hình dạng của một người già.
Sắp rời khỏi kinh thành rồi, quay đầu nhìn lại cảnh vật quen thuộc phía sau một cái, trong mắt Tiểu Tiểu xẹt qua một tia lưu luyến. Có lẽ ba tháng, có lẽ sau ba năm, nàng vẫn sẽ trở về, Tiểu Tiểu tự nói với mình.
“Như vậy đi được chưa?”
Nhìn thị vệ đi tới đi lui trên phố, Hoa Nguyên sợ hãi nắm lấy tay Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu thở dài một tiếng:
“Chắc là được rồi!”
Mấy buổi tối gần đây nàng đều chú ý, mấy trạm gác phụ cận cổng thành đều nhiều lên, bản thân nàng trốn ra ngoài thì không có vấn đề gì, nhưng dẫn theo Hoa Nguyên, nàng còn là người có thai, muốn ra ngoài thì phiền phức đây.
“Nhưng mà, tôi rất sợ!”
Người xung quanh, tựa như đều đang nhìn các nàng vậy, Hoa Nguyên rất chột dạ.
“Không sao, í, người trên xe này, sao lại quen mặt thế nhỉ?”
Cũng là nơi cách cổng thành không xa, trên một cỗ xe ngựa bình thường, có một cụ già đang ngồi. Tuy ông đã dịch dung, nhưng khí tức trên người ông rất quen thuộc. Là sư phụ sao? Nhìn tuổi tác không giống, hình như ông đi vào thành, không phải đến tìm mình đấy chứ?
“Cô đợi ở đây!” Sau khi kéo Hoa Nguyên nấp ở một góc, Tiểu Tiểu nhìn cỗ