XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2920 lượt.

xe kia đi vào, sau đó mới lẳng lặng đi theo, mà Hoa Nguyên thì lại kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, người này lại là ai nữa?
Đi đến một nơi hơi hẻo lánh một chút, sau khi Tiểu Tiểu ném ra một cục đá nhỏ, cụ già trên xe quay đầu nhìn một cái, thì lại thấy một bà lão tóc bạc phơ, nhưng lại có một đôi mắt linh động khác thường…
“Tiểu Tiểu? Sao nó có thể ra ngoài?” Cụ già thầm nghĩ một chặp, nó hẳn là ở hoàng cung mới đúng, chẳng lẽ lại lẻn ra ngoài chơi rồi sao?
Đúng là nghịch ngợm mà, không thể yên phận ở trong hoàng cung đợi hai ngày sao? Cụ già không biết rằng, nếu như ban nãy không phải Tiểu Tiểu đúng lúc nhìn thấy ông, thì bọn họ sẽ đi lướt qua nhau, không biết tới khi nào mới gặp nhau nữa.
Bỏ về tiểu viện của mình, may mà lúc sắp đi, vì để không thu hút sự chú ý của người khác, bọn họ không trả phòng với chủ nhà. Vì chủ nhà không biết bọn họ rời đi, trong viện vẫn chưa có người vào ở, để sư phụ đến đó nói chuyện càng tốt.
“Nha đầu chết tiệt này, sao lại lén chuồn ra ngoài rồi hả?”
Trở về trong viện, cụ già liền bực mình hỏi.
“Sư phụ…” Người ta bây giờ rất ấm ức, Điểm Điểm cũng không ở bên cạnh, mà chuyện với Lân vương cũng xong luôn rồi, bên ngoài còn có Hoàng thượng đang truy nã nàng, khó khăn lắm mới gặp được sư phụ, sao mới gặp mặt mà sư phụ đã bắt đầu chất vấn nàng chứ?
“Tiểu Tiểu, con sao vậy? Điểm Điểm đâu, đang ở trong cung à?”
Lần này, ông lại vô tình mà nghe được một tin tức quan trọng, vì để xác định tính đúng đắn của tin tức này, ông còn đích thân đến nhìn một phen. Bằng không, cũng sẽ chẳng qua lâu như vậy mới trở về. Có điều Tiểu Tiểu hơi kì lạ, cũng chỉ mấy ngày không gặp, sao lại mảnh khảnh đi nhiều vậy? Còn nữa, cho dù xuất cung, cũng đâu cần cải trang một cách khoa trương thế này?
Nhìn xung quanh căn phòng thu dọn chỉnh tề, Tiểu Tiểu không giỏi giang thế này, người ở căn phòng này ắt hẳn không chỉ có một mình Tiểu Tiểu, còn có ai nữa? Chẳng lẽ Tiểu Tiểu không ở trong cũng nữa, đã tìm được cha Điểm Điểm, hai người ở bên ngoài sống qua ngày?
“Điểm Điểm…Điểm Điểm ở Lân vương phủ, rất an toàn. Sư phụ, không an toàn là con nè, con đã cãi nhau với Hoàng thượng, rồi chạy ra khỏi cung…”
Ấm ức nhìn sư phụ, trong lòng Tiểu Tiểu vẫn thật là có chút ghen tị với Điểm Điểm, vẫn là Điểm Điểm tốt, có sư phụ thương. Người đầu tiên sư phụ hỏi đến cũng là Điểm Điểm, mà mình thì…
“Cái gì, con đã cãi nhau với Hoàng thượng? Cái đám thị vệ trên phố kia, không phải đều đang đuổi bắt con đấy chứ?”
Mày trắng của cụ già khẽ nhíu, đồ đệ này của mình, tài năng khác không có, cái trình độ gây họa này thì lại không hề thua kém, có thể khiến Hoàng thượng xuất động nhiều binh lực như vậy, nó cũng xem như là quậy có trình độ.
“Vâng…” Gian nan lắc lắc đầu, sao sư phụ lại lộ ra cái ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thế kia? Nàng cũng đâu phải cố ý, nàng thật sự không nhịn nổi nữa mới làm như vậy mà.
“Nói đi, chuyện thế nào! Nói tỉ mỉ cho ta một chút, bằng không…”
Hai mắt nguy hiểm nhìn Tiểu Tiểu, trong mắt cụ già xẹt qua một tia ảm đạm, sắc mặt con bé không tốt, cực kì không tốt, không phải thất tình đấy chứ?
“…Chuyện chính là như vậy, ngày mai cả nhà Vu tướng xấu xa kia sắp bị chém đầu rồi, cục tức của con cũng được trút ra. Con sợ từ ngày mai thủ vệ bắt đầu nghiêm ngặt, cho nên hôm nay muốn dẫn Hoa Nguyên rời kinh thành, không ngờ, ở cửa thành lại nhìn thấy người…”
Dùng thời gian hơn nửa canh giờ, Tiểu Tiểu đem những chuyện sau khi sư phụ đi kể hết một lượt, ngoại trừ tình cảm với Lân vương ra. Lúc đầu sư phụ híp mắt lắng nghe, nghe đến việc Vu tướng bị chém, Tiểu Tiểu sắp sửa rời đi, ông đột nhiên mở mắt ra, nghiêm giọng nói: “Tiểu Tiểu, phải cứu Vu gia, nhất định phải cứu bọn họ!”






“Tại sao? Sư phụ à, ban nãy người cũng đã nghe bọn họ hãm hại con ra sao rồi đấy, vả lại đâu phải chỉ một lần. Không phải người đã từng dạy con, người không phạm ta ta không phạm người, người nếu chọc ta ta quyết không tha hay sao? Bọn họ đối xử với con như vậy, hơn nữa bọn họ vốn có lỗi, con cảm thấy bọn họ như vậy là đúng tội.”
Tiểu Tiểu ấm ức nhìn sư phụ, hơi lấy làm lạ, sư phụ vốn cũng chẳng phải là người hào phóng thế này, sao bỗng dưng lại trở nên rộng rãi như vậy chứ? Có vấn đề, tuyệt đối là có vấn đề! Nhưng hình như sư phụ vốn chẳng hề quen biết bọn người Vu tướng mà? Thế tại sao sư phụ lại bảo vệ bọn họ chứ?
“Tiểu Tiểu, xin lỗi, nguyên nhân ấy à, sư phụ vẫn chưa muốn nói cho con, nhưng con chỉ cần biết, không thể để bọn họ chết là được. Con phải biết rằng, sư phụ sẽ không lừa con cũng sẽ không hại con đâu.”
Ông lão thở dài một tiếng, sự thật như thế, đối với Tiểu Tiểu mà nói thì quá mức tàn nhẫn, bị người thân của mình hãm hại như vậy, bất luận là vô tình hay cố ý, ai cũng khó mà chấp nhận được.
“Sư phụ, con không muốn…”
“Là lỗi của gia gia. Là Như Nhi ngửi được mùi nên dẫn con tới hả?”
Ông lão cười gian trá, vừa vào thành, thì ông đã phóng hương rồi, Hắc Tử, Hổ Tử, Như Nhi đều có thể ngửi