Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.
con của nàng ta không còn nữa, vừa hay bỏ quách cái của nợ này, đỡ cho cha và mẹ sau này giận dỗi?”
Trở về phòng của bọn họ, Điểm Điểm lấy làm khó hiểu hỏi. Bé cũng biết y thuật của gia gia vô song rồi, nhưng nữ nhân này xấu xa đến thế, căn bản không nên giúp nàng ta giữ lại đứa bé.
“Điểm Điểm, không thể nói như vậy được, nàng ta có xấu xa đi nữa, đứa bé trong bụng nàng ta không có lỗi mà? Nói sao đi nữa vẫn là một sinh mệnh nhỏ chưa thành hình, lúc trước gia gia tạo sát nghiệt quá nặng, cứu nàng ta coi như là bù đắp cho sát nghiệt lúc tuổi trẻ vô tri đã phạm phải vậy!”
Ông lão khẽ thở dài, bây giờ ngẫm nghĩ, lúc còn trẻ, truy cầu những thứ hư vô kia thì có ích gì chứ? Ngược lại bây giờ tuổi tác lớn rồi, mới biết mình khi đó ngu muội cỡ nào.
“Ồ. Mẹ cũng từng nói mấy lời tương tự thế này. Gia gia, người không biết đâu, lần đó mẹ đánh Điểm Điểm một trận, bây giờ nhớ lại mông vẫn còn đau nè…” Chớp chớp mắt vẻ ấm ức, đến bây giờ bé vẫn không biết mình đã làm sai cái gì, bé vẫn cảm thấy Hổ Tử làm thế không có sai.
“Ồ, mẹ con dám đánh con? Điểm Điểm ngoan, nói cho gia gia biết tại sao mẹ lại đánh con, sau này gia gia gặp lại mẹ con, nhất định sẽ đòi lại cho con!”
Nghe thấy đứa cháu cưng bị đánh, ông lão đau lòng, Tiểu Tiểu này, sao lại đánh Điểm Điểm chứ? Điểm Điểm còn là một đứa trẻ, đã đủ hiểu chuyện rồi cơ mà.
“Lần đó bởi vì Hổ Tử, khi đó…”
Âm sắc ríu rít nói về tình hình khi đó, lông mày ông lão nhíu chặt, không hề ngắt lời Điểm Điểm, đợi Điểm Điểm nói xong rồi, ông mới nghiêm túc nhìn Điểm Điểm:
“Điểm Điểm, mẹ con làm đúng đấy, nghe gia gia nói nè, sau này bất luận trong tình huống nào, cũng không được tùy ý làm tổn thương người, biết chưa? Con có thể trêu chọc họ, giáo huấn họ, nhưng mà, tuyệt đối không được…gây ra án mạng!”
Điểm Điểm nhìn sắc mặt trịnh trọng kia của ông lão, ra sức gật gật đầu, nếu mẹ đã nói mình sai, cha cũng nói mình đã sai, bây giờ gia gia cũng nói mình sai, thế thì Điểm Điểm sai thật rồi, bé sẽ thừa nhận lỗi lầm, làm một đứa bé ngoan.
“Gia gia, Điểm Điểm biết rồi. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không hại đến tính mạng con người!”
Tựa như phát thề, Điểm Điểm nói nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào, mà đây cũng trở thành tiêu chuẩn chỉnh người của bé sau này: Chỉnh thế nào cũng được, chỉ cần còn một cái mạng là được rồi.
“Đứa bé ngoan, ngủ sớm chút đi, ngày mai còn phải lên đường đấy?”
Ngày mai sau khi tiễn bọn họ, ông có thể mau chóng trở về rồi, tình hình bên chỗ Tiểu Tiểu còn không rõ, ông cần phải cứu nó mới được. Còn Lân vương nữa, tuyệt đối đừng xúc động, nếu như đến cướp ngục thì khốn.
Hoàng thượng biết quan hệ của Tiểu Tiểu và Lân vương, nhưng vẫn đem nhốt Tiểu Tiểu vào tù, nếu như Lân vương ngu ngốc đi cướp ngục, há chẳng phải vừa hay trúng phải kế sách của Hoàng thượng hay sao? Hai người đều bị nhốt, rồi dùng một người trong đó uy hiếp người còn lại, hai tên ngốc nói không chừng sẽ bị khuất phục mất thôi…
“Gia gia, con lén nói cho người một chuyện nè. Thật ra người cứu ả điên kia cũng chẳng sao, bởi vì con tin tưởng cha, cha sẽ chẳng nhìn trúng ả điên kia đâu? Cũng sẽ càng không làm cho ả điên kia mang thai…”
Nằm trong lòng ông lão, Điểm Điểm lại phát biểu cao kiến, ông lão gật gật đầu:
“Tình cảm Lân vương đối với mẹ con, gia gia ta cũng rất yên tâm. Nhưng đứa con của nữ nhân này tuyệt đối có vấn đề, nhìn vẻ mặt nàng ta cũng không giống như nói dối, cũng chính là nói nàng ta vẫn luôn cho rằng đứa bé là của Lân vương, nhưng cha của con cũng không thừa nhận, điểm này rất kì lạ, vấn đề ắt hẳn là nằm ở đây.”
Điểm Điểm cười hì hì:
“Gia gia, ánh mắt Từ Lâm kia nhìn ả điên, cũng rất kì lạ, hơn nữa lúc ả điên té ngã, hắn tới đỡ ả điên trước, Điểm Điểm cảm thấy rất lạ, sao hắn lại lo lắng cho ả điên đến thế? Thậm chí còn lo hơn cả dì Thủy Tiên nữa…”
Điểm Điểm chỉ là một đứa trẻ, nhưng chung sống một ngày nay, bé cũng cảm thấy được giữa Từ Lâm và Thủy Thủy có sự khác thường, mày trắng của ông lão nhướn một cái, cười ha ha nói:
“Điểm Điểm nói có lý, có lẽ đứa bé của Thủy Thủy có quan hệ với Từ Lâm cũng không chừng, có điều chuyện này chúng ta trước không cần lo, chúng ta trước phải cứu mẹ con mới được…”
Thanh âm nhỏ dần, chớp mắt đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn, bọn họ không ngờ rằng, ngày thứ hai, ả điên này xảy ra chuyện thật.
Lúc trời vừa tờ mờ sáng, bọn họ liền bắt đầu lên đường. Thật ra người trong xe vẫn còn tốt chán, ông lão đánh xe ở ngoài mới là người mệt nhất. Nhưng hiển nhiên là có người không cho rằng như vậy, mới sáng sớm đã ở trong xe bắt đầu than vãn:
“Mệt chết rồi…tối qua mới ngủ có mấy canh giờ mà…”
Giọng nói đáng ghét, khiến cho Điểm Điểm ở trong lòng Vu Hoa bực bội nhíu mày,thì ra biến dị mà mẹ từng nói không chỉ xuất hiện trên người bé. Cô gái ngốc như Tiểu Tiểu mà lại sinh ra bé đây thông minh tuyệt đỉnh, mà bọn người Vu tướng sinh ra một ổ người an tĩnh, nhưng cũng sinh ra một người ồn ào gần chết như Thủy Thủy.
“Ta thật muốn tìm một cái giường ngủ thêm chút nữa!”
Lưng đau nhức ê