XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3301 lượt.

i về phía trước. Còn lại Sóc vương, bất an nhìn bóng lưng xa dần kia của Hoàng thượng: Có phải là, huynh ấy đã bắt đầu hoài nghi gì rồi?
Trở về nơi quen thuộc lần nữa, Tiểu Tiểu cười khổ, lần này thì hay rồi, Lân vương cũng bị bắt luôn, xem ra hôn lễ này phải thành rồi đây.
Hứng chịu sự giận dữ của Vu Hoa, Từ Lâm thấy Thủy Tiên đã được Vu Hoa ôm đi, hắn cũng không tùy tiện đuổi theo, mà Thủy Thủy trong lòng bây giờ vẫn còn ngồi xổm dưới đất, tay ôm lấy bụng, không phải là…
“Thủy Thủy, muội sao rồi? Không phải động thai khí đấy chứ?” Từ Lâm khẩn trương hỏi, đôi mắt Thủy Thủy chớp một cái, đúng rồi, động thai khí thì tốt quá, như vậy thì có thể giải thích tại sao bọn họ lại gần gũi như thế. Người nàng ta yêu là Lân vương, thật không muốn xảy ra sự mờ ám với người khác. Suy nghĩ một chặp, Thủy Thủy ôm lấy bụng đau khổ kêu lên:
“Từ Lâm ca, bụng của muội đau quá…đau quá…”
Giọng nói yếu ớt, Từ Lâm sợ đến nỗi vội vàng bế nàng ta xông vào trong phòng, Thủy Thủy cười đắc ý, lúc nhìn thấy sự lo lắng của Từ Lâm lại bắt đầu đau khổ:
“Ui da, đau quá, khó chịu quá…”
“Thủy Thủy, đừng lo…chúng ta đi tìm đại phu…”
Từ Lâm khẩn trương, sớm đã quên hắn không hề thuộc đường ở nơi này, ánh mắt của hắn đều chú ý đến Thủy Thủy, căn bản không nhìn thấy một cục đá dưới chân, lúc hắn chú ý thấy, thân mình đã trực tiếp vấp ngã xuống đất…
“Đứa bé…” Điều đầu tiên trong lòng Từ Lâm nghĩ tới chính là đứa bé, thân mình theo trực giác mà ngả ra sau, bản thân liền lót dưới người Thủy Thủy, Thủy Thủy té lên người hắn, hai người ôm chặt lấy nhau…
“Hai người…Thủy Thủy, các người đây là…”
Vu Hoa ôm Thủy Tiên vào trong, sau khi nói sơ lược sự việc, Vu tướng và phu nhân mới nổi cơn giận dữ đi tới đây, không ngờ cái nhìn thấy được lại là hai người bọn họ không biết xấu hổ mà nằm dưới đất, cái này…
“Phu nhân, ta…”
Khẩn trương đẩy Thủy Thủy ra, trong mắt Từ Lâm thoáng qua tia sợ hãi, Vu tướng vươn tay ra, hai cái tát bốp bốp đánh lên mặt Từ Lâm:
“Tên súc sinh nhà ngươi! Sao ngươi có thể…”
“Cha, bụng của con…” Thủy Thủy bị đẩy sang bên, dưới một ngã một đẩy, bụng bắt đầu đau thật, cảm giác đau âm ỉ, tiếp đó là cảm giác đau quặn bụng dưới, một sự bất an bao trùm, đừng nói là…
Sẽ không đâu, không đâu…
Thủy Thủy kêu lên, con à, con ngàn vạn lần đừng mà! Con là quân bài duy nhất của ta, nếu như ngay cả con cũng không còn, sao ta có thể có được trái tim của Lân vương, tất cả những gì ta hi sinh há chẳng phải lãng phí vô ích hay sao?
“Thủy Thủy…Thủy Thủy…” Tiếng gọi càng ngày càng xa, rốt cuộc Thủy Thủy cũng ngất đi…
“Lão sư phụ, tình huống của Thủy Thủy sao rồi?”
Từ Lâm ôm Thủy Thủy trở về, nhưng ông lão và Điểm Điểm sớm đã đi “bay bay” rồi, lúc cả nhà tìm thấy bọn họ, đã là nửa canh giờ sau. Tuy có chút không cam tâm tình nguyện, nhưng ông lão vẫn bắt mạch, giữ thai cho Thủy Thủy, ban nãy vì có Từ Lâm lót phía dưới, Thủy Thủy ngã không hề nặng, mà đứa bé cũng không có trở ngại lớn gì, điểm này đối với ông lão mà nói càng dễ như trở bàn tay.
“Không sao!”
Ông lão không vui nói một tiếng, ôm Điểm Điểm đi ra ngoài. Vu tướng vội vàng kéo lấy tay áo của ông lão, ngại ngùng nói:
“Lão sư phụ, chuyện này…tay của Thủy Thủy…có thể…”
Lời còn lại, ông thật ngại nói ra, nhìn tay bê bết máu, dáng vẻ thảm không chịu được kia của con gái ông rất đau lòng, cho dù đứa con gái này không hiểu chuyện đi chăng nữa, nhưng cũng là đứa con gái mà ông thương yêu.
“Cầm! một ngày một lần, mười ngày thì khỏi!”
Điểm Điểm vuốt tay ông lão một cái, ông lão ném ra một cái lọ, giọng điệu không vui nói.
“Cảm ơn lão sư phụ, còn có…”
Sắc mặt Vu tướng hơi đỏ, làm phiền như vậy ông thật sự là ngại quá chừng, mày trắng của ông lão dựng thẳng, tức giận nói:
“Còn có? Còn có gì nữa?”
Mình chẳng qua chỉ ra ngoài có tí thôi, chuyện của bọn họ sao mà lắm thế? Sớm biết phiền phức như vậy, đánh chết ông ông cũng không nhận cái cục nợ này, cũng không cần nói cho Tiểu Tiểu thân thế của nó, thì bây giờ mấy người bọn họ sớm đã tìm một nơi vô tranh với đời sống thật vui vẻ rồi.
“Là Thủy Tiên, con bé cũng ngất rồi!”
Vu tướng nói ra một cách gian nan, ánh mắt thì lại hung dữ trừng về phía Từ Lâm, mà Từ Lâm chỉ cúi đầu, Thủy Thủy mang đứa con của hắn, hắn cũng không thể không lo cho nàng ta.
“Hứ!” Hừ lạnh một tiếng, ông lão vẫn đi về phía phòng của Thủy Tiên, Vu Hoa ngẩng đầu, nhìn thấy Điểm Điểm xong liền lộ ra chút cưng chiều, rồi khi nhìn thấy ông lão, y vội hỏi:
“Sư phụ, Thủy Tiên không sao chứ? Muội ấy ngất rồi?”
Thủy Tiên nhìn cứ như ngủ say, cũng đúng thôi, nhìn thấy Từ Lâm và Thủy Thủy bên nhau, nàng có thể không khó chịu hay sao?
“Không sao! Sau này đừng kích thích nàng ta nữa, thân thể nàng ta không khỏe, về phần đứa bé này ấy à? Thì xem sau này vậy…”
Lắc lắc đầu, đây có phải gọi là tự tạo nghiệt không thể sống hay không? Vu tướng anh minh một đời, không ngờ cuối cùng lại bại bởi mấy cô con gái này của mình.
“Gia gia, ả điên kia đã động thai khí rồi, tại sao người còn cứu nàng ta? Nếu như