Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.

mỏi, nàng ta là phụ nữ có thai tôn quý hoài đứa con của Lân vương, cách đi đường như vậy, căn bản là không muốn để nàng ta sống yên mà. Hôm qua suýt nữa làm mất đứa con, nàng ta phải cẩn thận một chút, đứa con này mới là hi vọng của nàng ta.
“Thủy Thủy, kiên trì một lát, rất nhanh sẽ tới!”
Đã đi được hơn một canh giờ rồi, bên ngoài cũng đã nghe thấy tiếng người nói chuyện, Từ Lâm thương tiếc nhìn Thủy Thủy, không nỡ mà nói lời an ủi.
“Vẫn là Từ Lâm ca tốt! Tỷ tỷ còn chưa tỉnh sao? Số tỷ tỷ thật tốt, nếu như Lân vương cũng có thể giống như Từ Lâm ca như vậy thì tốt quá rồi…” Thủy Thủy thở dài một hơi, Từ Lâm cười nói:
“Thủy Thủy, lại nói bậy rồi, đúng không? Tỷ của muội mệt, sẽ tỉnh lại nhanh thôi!”
Tiếng hát tiếng đệm bên tai, khiến cho Thủy Tiên vừa định mở mắt liền không dám mở, cái ôm này, là của Từ Lâm ca. Là Từ Lâm ca mà khi còn rất nhỏ đã từng nói muốn cưới mình kia, nhưng mà…
Giờ thì sao? Cuối cùng nàng và hắn đã kết thành phu thê, mà Hoàng thượng cũng đã xá miễn cho bọn họ, hạnh phúc của bọn họ gần trong gang tấc, nhưng…
Thủy Thủy, cô em gái mà mình thương yêu nhất, sao có thể đến đây phá hoại hạnh phúc của mình chứ? Không phải muội ấy nói người mình thích là Lân vương sao? Đã thích Lân vương rồi, tại sao cả ngày cùng với Từ Lâm ca làm ra chuyện không trong sáng như thế? Có phải là, hai người họ sớm đã vừa mắt nhau, nhưng chỉ ngại thể diện của mình, vẫn luôn không nói ra?
Nếu thật sự như vậy, mình phải làm sao đây? Trong bụng đang mang, chính là cốt nhục của Từ Lâm ca, nàng không nỡ bỏ đứa bé này, cũng không nỡ từ bỏ Từ Lâm ca…
Nước mắt bất giác tuôn rơi, trong lòng Từ Lâm cả kinh, vội cúi đầu xuống hỏi:
“Thủy Tiên, muội làm sao vậy? Tỉnh lại đi, mơ thấy ác mộng sao?”
Ác mộng ư? Nàng thì thà rằng đây là ác mộng còn hơn, nếu hắn đã nói như thế, thế thì cứ coi như là ác mộng vậy? Thủy Tiên nhắm mắt, không có lên tiếng, chỉ là nước mắt chảy càng dữ dội.
‘Két’ một tiếng, xe ngựa đột ngột dừng lại, mọi người đều khẩn trương vểnh tai lên, nhưng chỉ nghe thấy tiếng người xì xì xào xào bên ngoài. Lát sau, màn xe mở ra, mặt ông lão tiến vào, đưa tới một cái bao vẫn còn nóng hổi, ông cười nói:
“Ăn lúc còn nóng đi, chúng ta tiếp tục lên đường. Một lát xuất thành, tốc độ phải càng nhanh hơn. Kinh thành có biến, hôm sau chính là ngày Lân vương nghênh cưới công chúa, ta lo lắng, Tiểu Tiểu sẽ xảy ra chuyện!”
Giải thích đơn giản xong, nhìn thấy vẻ mặt Vu tướng và Vu Hoa khẩn trương, ông lão cười hài lòng, người cũng đi ra ngoài, mà Thủy Thủy thì lại ngồi ngây ngốc, cái bao đưa tới tay nàng ta cũng chẳng hay biết.
“Ông ta gạt người, đúng không?” Tùy tay kéo lấy tay một người, Thủy Thủy căn bản không nhìn thấy người bị kéo là ai, Vu tướng thở dài một tiếng:
“Thủy Thủy, ngài ấy căn bản không phải của con, nếu Lân vương đã không thích con, con hà tất phải cố chấp như vậy chứ?”
“Chàng không phải của con? Cha, luc đầu, không phải cha từng nói muốn giúp con có được Lân vương hay sao? Khi đó cha cũng biết Lân vương thích Tiểu Tiểu mà, nhưng khi ấy cha từng nói điều đó không thành vấn đề…nhưng giờ đây, chẳng lẽ chính bởi vì nàng ta là con gái của cha, cha liền không giúp con nữa ư? Cha, cha đừng quên, con cũng là con gái của cha cơ mà, hơn nữa, trong bụng con cũng có đứa con của chàng…”
Bàn tay siết lại càng thêm dùng sức, khuôn mặt Từ Lâm lộ ra một tia thống khổ, đứa con là của hắn, nhưng hắn không dám thừa nhận. Mà Thủy Thủy là người phụ nữ của hắn, nhưng nàng ta lại nói nàng ta thích người đàn ông khác ngay trước mặt mình…
Hèn nhát quá, Từ Lâm, mày thật quá là hèn nhát. Từ Lâm nói với chính mình, mắt hắn nhìn về phía Thủy Thủy, nhưng trong mắt Thủy Thủy không có hắn.
“Thủy Thủy, con đừng quên, Lân vương chưa bao giờ thừa nhận đứa bé trong bụng con là của ngài ấy. Có lẽ là đã xảy ra nhầm lẫn ở chỗ nào đó cũng không chừng…”
Vu tướng đau khổ nhắm mắt, ban đầu đáng lẽ không nên giữ lại đứa bé này, hôm qua ông nghĩ cả ngày, nếu như đứa bé này cản trở hạnh phúc của Tiểu Tiểu, không cần cũng được!
“Cha, sao cha có thể nói như vậy được chứ? Người đàn ông đêm đó là Lân vương, đứa bé vốn là của chàng, chàng thừa nhận hay không thừa nhận, đây đều là sự thật. Còn bây giờ, cha không nghe thấy sao? Lân vương sắp thành thân rồi, tân nương không phải là con, cũng chẳng phải con gái lớn của cha, là công chúa, là một công chúa không liên quan đấy, sao chàng có thể cưới công chúa chứ? Tân nương của chàng nên là con cơ mà, bọn con đã có đứa bé luôn rồi…”
Thủy Thủy đau khổ bật khóc, mí mắt Điểm Điểm rốt cuộc cũng mở lên, nhìn Thủy Thủy tựa như bà điên, bé ra vẻ thở dài nói:
“Ta tin tưởng cha của ta, cha sẽ không để người phụ nữ khác mang thai, tân nương của cha chỉ có một, có thể sinh con cho cha chỉ có một, đấy chính là mẹ ta – Tiểu Tiểu!”
Nhìn cặp mắt bốc hỏa kia, Điểm Điểm gắng sức dựa vào trong lòng Vu Hoa, run rẩy nói:
“Ả điên phát hỏa rồi, cậu à, cậu phải bảo vệ con cho tốt đấy, con là một đứa trẻ, chẳng qua chỉ nói sự thật mà thôi, đừng để ả ta đánh con nha…