Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2864 lượt.
”
Dáng vẻ đáng thương, khiến mọi người đều nảy sinh lòng thương, mà Thủy Thủy thì chỉ có thể hung dữ mà nhìn Điểm Điểm, nàng ta đột nhiên cười nói:
“Điểm Điểm, mày tin tưởng cha mày như thế, thế đứa bé trong bụng ta phải nói sao đây? Chẳng lẽ đêm đó ta nhìn nhầm người hay sao? Hay là nói, cha của mày có thuật phân thân?”
Dùng bàn tay không bôi thuốc kiêu ngạo mà vuốt bụng mình, Thủy Thủy thậm chí còn gắng sức ưỡn về phía trước, nhưng nàng ta vốn chẳng đầy đặn gì, có ưỡn bụng hơn nữa cũng uổng công – cái bụng vẫn bằng phẳng, chẳng nhìn ra được gì hết.
Điểm Điểm cười hi hi nói:
“Thế thì ta không biết rồi, nhưng việc cha làm, không bao giờ là không thừa nhận. Trong bụng cô có đứa bé à? Ai mà biết là của kẻ nào chứ, nhưng ta thấy hắn khá là quan tâm tới cô, ả điên, có phải của hắn không?”
Tay Điểm Điểm chỉ về phía Từ Lâm, thật ra thì bé cũng không biết, chỉ là nói bừa mà thôi. Nhưng có người lại chột dạ, Điểm Điểm vừa chỉ lên người Từ Lâm, Từ Lâm liền vội vã xua tay:
“Ranh con, đừng nói bậy, sao có thể chứ? Đừng nói lung tung…”
Vốn dĩ, hắn cũng có thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng Từ Lâm chột dạ, hắn sợ Điểm Điểm vừa nói như vậy, mọi người sẽ hoài nghi hắn, nào biết trải qua một phen phân bua như vậy của hắn, Thủy Tiên là người đầu tiên cảm giác thấy chuyện này bất thường, nàng mở mắt, cũng giãy khỏi sự ôm ấp của Từ Lâm, hai mắt lộ ra tia thất vọng cùng cực:
“Từ Lâm, lời của huynh ban nãy, huynh có dám thề với trời?”
Thề với trời? Trong lòng Từ Lâm run lên, phải thề với trời sao? Lời thề này rất chuẩn, nếu như hắn thề thật, hắn bị thiên lôi đánh thì sao?
Sự do dự chốc lát này, trong lòng của Vu Hoa và Vu tướng, Vu phu nhân đều có khúc mắc, mà Điểm Điểm nhanh trí trong lòng cười càng vui hơn, tên Từ Lâm này, binh thường đã thấy hắn kì quái, không ngờ vừa thử sơ qua, hắn liền khẩn trương đến thế, chẳng lẽ đứa bé trong bụng ả điên, thật sự là của hắn?
“Hắn sao dám thề chứ? Cái này là thề với trời đấy, nghe nói vi phạm lời thề sẽ bị thiên lôi bổ chết. Ngươi dám thề không? Lời nói phải cẩn thận một chút, bằng không, bị thiên lôi bổ chết thì cái gì cũng không có nữa đâu…”
Điểm Điểm cười ngây thơ, nhưng trong mắt Từ Lâm nhìn thấy, lại tựa như ác ma bước lên từ địa ngục, hắn càng run dữ hơn, mà từng cặp ánh mắt ăn thịt người ở xung quanh, khiến hắn cũng không dám thừa nhận, cắn cắn răng, thề thì thề vậy: “Ta…”
“Ha ha…rõ là nực cười, đứa bé trong bụng ta, ta có thể không biết là của ai ư? Nó là của Lân vương, mắc mớ gì tới Từ Lâm ca? Lẽ nào ta còn không biết người lên giường với ta là ai chắc?”
Lời thề của Từ Lâm còn chưa thốt ra, Thủy Thủy bỗng nhiên bật cười ha ha. May mà nàng ta phản ứng đủ nhanh, bằng không, thật sự mắc mưu của thằng nhóc Điểm Điểm nhanh trí gần chết kia mất thôi.
Có điều lời của nàng ta, cũng thành công hóa giải sự chần chừ của Từ Lâm, hắn cười nịnh cúi đầu, Thủy Tiên cố chấp buông tiếng than dài:
“Từ Lâm, huynh dám thề không? Huynh không dám ư? Thủy Thủy cũng đã nói, đêm đó trời tối…”
Ý sau đó, không nói cũng hiểu, nàng không tin tưởng Từ Lâm. Có lẽ trước kia nàng tin hắn, nhưng bây giờ nàng không tin, một chút cũng không tin tưởng hắn nữa. Cảm giác giữa hắn và Thủy Thủy quá mờ ám, mà thái độ hắn đối đãi với Thủy Thủy quá mức thân mật…nàng là ai chứ, là người bên gối của hắn, làm sao có thể không nhận ra sự khác thường của hắn được?
Không phải hắn, tuyệt đối không thể là hắn, Thủy Thủy nhìn Thủy Tiên, rồi lại nhìn Từ Lâm, nhìn Vu Hoa, cuối cùng dừng lại trên người Điểm Điểm, chỉ vào Điểm Điểm, nàng ta tức giận nói:
“Là mày! Đều do mày hại, mày xúi giục mọi người, mày bôi nhọ ta! Mày sợ ta cướp mất Lân vương, mày…”
Những lời lên án, càng nói càng kịch liệt, mà Thủy Tiên ngồi trên xe, lúc này cũng ôm bụng đau đớn mà ngất xỉu. Ông lão đánh xe tìm nơi ít người để dừng xe lại, giúp Thủy Tiên bắt mạch xong liền vô lực xuôi tay:
“Đã nói hai ngày nay phải chú ý rồi, ta cũng lực bất tòng tâm!”
Những lời vừa nãy, ông cũng nghe đại khái, ông lão nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm vô tội chớp chớp mắt, ông lão cười nhạt một tiếng, nói:
“Xem ra hôm nay không đi được rồi, ta sẽ tìm nơi hẻo lánh một chút sắp xếp cho các người. Vu tướng, sau này phải dựa vào bản thân ông rồi, ta phải lập tức quay về cứu Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu bây giờ đang ở trong lao, ta rất không yên tâm. Về phần Điểm Điểm…Điểm Điểm, con dự định thế nào? Theo gia gia trở về cứu mẹ con hay là…”
Trong mắt ông lão, Điểm Điểm không phải chỉ là một đứa con nít, ông trưng cầu ý kiến của Điểm Điểm, Điểm Điểm vội vã giơ tay lên, rối rít nói:
“Tiểu Tiểu là ai, là mẹ của con đấy. Mẹ gặp nguy hiểm, người làm con trai như con, sao có thể không đi cứu mẹ chứ? Gia gia, chúng ta cùng nhau đi nhé, còn chuyện ở đây ấy à? Có ông bà và cậu, hẳn là sẽ không sao đâu!”
Giọng điệu người lớn, thốt ra từ trong miệng của một đứa trẻ, vốn là rất đáng buồn cười, nhưng người trong xe đều không hề cười, Vu tướng kiên định gật đầu: