Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
n mà vẫn giữ cho mình vẻ tự tin trước mặt kia. Ngọn đèn dịu dàng như ánh trăng phát ra những tia sáng ấm áp, mỏng manh, từng vòng từng vòng một, khẽ đậu lên đôi mắt điển trai của anh. Có lẽ do ánh sáng của ngọn đèn, hoặc cũng có thể do nhìn nhầm, cô dường như có thể đọc được từ đôi mắt đen của thăm thẳm như màn đêm kia một nỗi đau đớn đang được kìm nén. Cô vẫn còn muốn nói thêm vài câu gay gắt nhưng bỗng nhiên lại mềm lòng, im lặng nhấp từng ngụm nước, lắng nghe hai người nói chuyện một cách ôn hòa.
Chủ đề nói chuyện được cố ý chuyển sang ngôi trường ngày trước hai người cùng học, Bạch Tiểu Thuần dần dần thả lỏng người, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên dịu dàng, khiến Thư Hạo Nhiên cuối cùng cũng cảm thấy không còn quá xa cách.
Lúc câu chuyện đang ở cao trào, một giọng nữ ngọt ngào nhưng vô cùng lạnh lùng xen ngang giữa ca khúc du dương đang được bật: “Hạo Nhiên, thì ra anh nói hôm nay có việc chính là đi gặp hai mỹ nhân này sao?”
Nhìn theo hướng giọng nói phát ra, một thân hình đỏ rực trên đôi giày cao gót sáng bóng tiến đến gần, cặp lông mày lá liễu, đôi mắt thướt tha và khuôn mặt thon dài, chiếc eo thon nhỏ, từng bước đi uyển chuyển duyên dáng, vừa xuất hiện đã lập tức thu hút hầu hết ánh nhìn của những người trong quán ăn, bao gồm cả Bạch Tiểu Điệp đang cảm thấy vô vị, chán ngắt. Cô cảm thấy trên người cô gái này có một khí chất mạnh mẽ khó nói thành lời, không phải cô gái nào cũng có thể sánh được. Liếc thấy sắc mặt vừa mới trở lại bình thường của Bạch Tiểu Thuần giờ lại trở nên gượng gạo, cô với tay qua tấm khăn trải bàn tua rua, nắm lấy bàn tay phải có phần lạnh giá của chị mình, viết vội vài chữ:
“Cô ta là ai?”
Người đến không phải ai khác, chính là Tiết Vịnh Vi mà cô đã từng gặp ở sân bay hôm đó.
Nhân vật chính xinh đẹp rạng ngời xuất hiện đúng lúc này, không biết tại sao, Bạch Tiểu Thuần lại có cảm giác ngượng ngùng như bị phát hiện lên giường cùng chồng người khác, ánh mắt bối rối không biết nhìn vào đâu.
Anh quay đầu nhưng vẫn ngồi im một chỗ, chỉ hơi khẽ mỉm cười: “Em đến ăn à?”
Trong đôi mắt to ngự trị trên khuôn mặt được trang điểm kĩ càng khẽ vụt qua một nét phức tạp, Tiết Vịnh Vi đặt chiếc túi đắt tiền màu đen tuyền xuống, cười tươi như hoa. “Từ lâu đã nghe nói món thịt bò nướng ở Alice rất nổi tiếng, em vẫn muốn đến thưởng thức. Lần trước gọi điện cho anh chẳng phải em đã nói rồi sao, bảo anh đi cùng, anh bảo cứ từ từ. Em không đợi được, đến một mình, kết quả… Sao hả, không định giới thiệu cho em sao? Chào hai người, tôi là Tiết Vịnh Vi, có thể gọi tôi là Vivian.”
“Xin chào, chúng ta đã gặp nhau ở sân bay, tôi…”
Lấy lại tinh thần, Bạch Tiểu Thuần không muốn thất lễ. Lời chưa nói hết, Bạch Tiểu Điệp nghe nhạc hiệu lờ mờ đoán được chương trình, liền nhanh nhảu cắt ngang: “Xin chào, tôi là Bạch Tiểu Điệp, đây là chị tôi, Bạch Tiểu Thuần. Xem ra chị và anh Hạo Nhiên khá thân thiết, vậy thì tôi có lý do để tin rằng chị nhất định đã nghe qua tên chị tôi rồi.”
“Anh Hạo Nhiên?” Tiết Vịnh Vi nhíu mày, giữ nguyên nụ cười, đôi mắt long lanh màu hồng nhạt hơi nheo lại, nhìn cô gái trẻ trung có gương mặt trái xoan đối diện, nói chẳng ăn nhập. “Xem ra em hơi lạc hậu rồi thì phải, trong nước đang thịnh hành cách xưng hô này sao? Bạch Tiểu Điệp tiểu thư, tôi quả thật là có chút ấn tượng về chị của cô, nhưng là vì không lâu trước đây, chúng tôi đã gặp nhau một lần ở sân bay, không biết Bạch tiểu thư có chút ấn tượng nào về tôi không?”
“Tiết tiểu thư dung mạo hơn người, sao có thể không nhớ được?”
Mỗi lần cô xuất hiện đều “vừa đúng lúc”, không ấn tượng mới lạ.
Bạch Tiểu Thuần không thích chủ động tạo mâu thuẫn, chỉ là khi ngửi thấy mùi thuốc súng, cô đương nhiên lựa chọn đứng về phía người em gái đã lên tiếng đỡ cho mình.
“Cảm ơn đã quá khen!”
Hoàn toàn loại bỏ được tính công kích của câu hỏi phản vấn, sự ghê gớm của Tiết Vịnh Vi rõ ràng thâm sâu hơn họ tưởng.
“Da mặt còn dày hơn cả bức tường.”
Bạch Tiểu Điệp lẩm bẩm, giọng không lớn nhưng rõ ràng từng tiếng một. Nhận thấy sắp có chiến tranh, Thư Hạo Nhiên vội vàng tìm cách giải tỏa căng thẳng, nói con bé còn nhỏ người. Không biết có phải không buồn đôi co với cô gái nhỏ Bạch Tiểu Điệp hay không mà sắc mặt Tiết Vịnh Vi hơi tái đi, nhưng rất nhanh sau đó, cô ta đã kiềm chế được hòa khí, lấy lại vẻ mặt ôn hòa, bắt đầu nói chuyện như không có gì xảy ra, còn không ngớt nhắc lại những lời lẽ đẹp đẽ mà bố mẹ Thư Hạo Nhiên đã từng nói với cô ta. Bạch Tiểu Thuần dị ứng nhất với những chuyện vừa nhạt nhẽo vừa khó xử thế này, vài phút sau, cô lập tức kéo tay em gái rời đi, Thư Hạo Nhiên trong lòng biết rõ không thể giữ cô được nữa, đành đồng ý, ai ngờ lúc cô cầm túi lên, Tiết Vịnh Vi bất ngờ nói: “Bạch tiểu thư, có thể cùng tôi nói chuyện riêng một lúc được không?”
Trong ánh đèn mờ ảo, Bạch Tiểu Thuần không nhìn rõ nét kỳ lạ, khó hiểu vụt qua trong mắt cô ta.
Thích đơn giản, rõ ràng, tránh xa mâu thuẫn không có nghĩa là ngốc nghếch, từ nãy đến giờ cô đã đủ hiểu Tiết Vịnh Vi thâm sâu khó lường đến mức