Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

n tiếng: “Adam, xin lỗi, lát nữa khi đến nơi, Giám đốc Lý và tôi không thể vào gặp ngài Thư Kiến cùng anh. Ông ấy đã từng ở Anh một thời gian, có thể nói tiếng Anh lưu loát, hơn nữa, vì thân phận cũng như các vấn đề khác, ông ấy không muốn gặp mặt giới doanh nhân, vì thế…”
“Tôi hiểu rồi.” Adam ngẩng lên, đôi mắt xanh như mặt hồ toát ra vẻ trầm tư không giống với nét ôn hòa và điềm đạm vốn có. “Tôi nghe nói một số người bạn nói ngài Thư Kiến rất cẩn thận. Nick cũng có ở đó chứ?”
“Tôi không biết, nhưng chắc anh ấy sẽ ở đó thôi.” Lúc này cô mới nhớ ra Thư Hạo Nhiên không hề nhắc đến việc mình sẽ có mặt ở đó hay không. Bạch Tiểu Thuần lắc đầu trả lời rồi lại chợt nhớ ra một chuyện khác. “Ngoài ra, sau khi nói chuyện xong, ngài Thư Kiến kiên quyết muốn thanh toán, tốt nhất là anh không nên tranh với ông ấy. Tôi nhớ Nick từng nói, bố anh ấy không thích người khác cố tình mời ông ấy ăn cơm, dùng trà để thiết lập mối quan hệ. Ông ấy là một cây đại thụ trong ngành kiến trúc, hơn nữa vợ ông ấy cũng là người đức cao vọng trọng, nhiều lúc bắt buộc phải như vậy.”
“Tôi hiểu.” Anh lịch sự gật đầu, nói thêm: “Nick nói với cô những lời này khi nào?”
“Năm tôi học đại học năm ba.”
“Tiểu Bạch, trước đây sao tôi không nghe thấy cô nhắc đến việc cô là bạn học của Tiểu Thư nhỉ, hơn nữa lại còn khá thân thiết nữa?”
Sếp Lý đang lái xe bỗng xen vào, Bạch Tiểu Thuần đang chăm chú nghĩ xem còn điều gì nên nhắc nhở nữa không, bỗng nhiên thấy lòng thắt lại…
Đã bao năm trôi qua, vậy mà cô vẫn nhớ rõ từng câu mà Thư Hạo Nhiên đã từng nói với cô.
Adam hỏi rất tự nhiên, cô cũng trả lời rất tự nhiên.
Thì ra, trong lúc không để ý, bản thân mình lúc nào cũng nói phải quên đi và dứt bỏ, thực ra chỉ là lừa dối chính mình và lừa dối những người khác.
Nỗi đau ùa đến như một màn sương khiến trái tim cô buốt giá.






Tấm thâm tình và sự dịu dàng của anh hoàn toàn âm thầm
Đưa mắt dõi theo hình bóng màu xám bạc giẫm lên những vệt nắng loang lổ khuất dần trong trà trang, cô không còn hứng thù trả lời câu hỏi của sếp Lý nữa, lắp ba lắp bắp cho qua.
Vừa ngồi xuống, sếp Lý nhận điện thoại, nhà máy xuất hàng gặp chút vấn đề, khách hàng một mực đòi gặp ông để giải quyết.
Dặn cô đợi Adam ra rồi bắt xe đến bữa tiệc tối nay, sếp Lý vội vã ra về.
Khoảng một tiếng sau, Adam bước ra khỏi trà trang, vẻ khỏe khoắn, đẹp đẽ khiến không ít người ngoài nhìn. Vẻ mặt anh vẫn nhã nhặn như thường thấy, bước từng bước, không nhanh không chậm, thản nhiên vô cùng.
Chẳng lẽ cuộc gặp mặt của họ không thuận lợi?
Cũng không đúng, chuyện này không cần phải nói dối.
Hỗn loạn đan xen, Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng khó xử, nhưng người đàn ông thường ngày vẫn thẳng thắn bây giờ lại không nói nửa lời, quả là dằn vặt.
Hình ảnh bên ngoài cửa xe vừa long lanh vừa tịch mịch, vắng vẻ, cảnh chiều chạng vạng, khoang xe lúc mờ lúc ảo lúc hiện rõ như đang rơi vào cõi mộng rối bời phức tạp.
“Cám ơn cô!”
“Sao tự nhiên lại cám ơn tôi?” Anh đột nhiên nói lời cám ơn bằng tiếng Trung khiến cô không khỏi ngỡ ngàng, ba từ đó tuy thanh điệu bằng bằng nghe có chút kỳ quái nhưng lại rất trịnh trọng, dường như nó được nói ra sau một hồi suy đi tính lại. Cô đột nhiên nhớ tới cuốn sách hay tạp chí nào có nói, dùng tiếng mẹ đẻ của đối phương để nói lời cảm ơn hay xin lỗi là thể hiện sự tôn trọng. Cô hơi bối rối, thay bằng dùng một câu tiếng Trung để trả lời, cô quay sang anh, hỏi: “For what?[1'>”
[1'> Vì điều gì?
Nằm ngoài dự tính, người đàn ông thường ngày vẫn thẳng thắn giờ lại trở nên im lặng.
Là một người da trắng điển hình, Adam có ngũ quan đậm như tạc khắc, mũi cao thanh thoát, khiến đôi mắt như sâu hơn, đậm hơn.
Lúc này, anh nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc, ánh mắt sáng long lanh ấy chứa đựng sức mạnh mê hoặc lòng người.
Những cảm giác buồn phiền, bực bội dường như đều tan biến dưới ánh mắt ấy, mùi hương bạc hà thanh mát thấm dần vào tim, Bạch Tiểu Thuần không hỏi tiếp nữa.
Vị khách cùng ăn tối là một thương nhân trung tuổi giàu có từ Hồng Kông đến Đại Lục đầu tư, tên là Lương Hán Sinh, nói tiếng Anh còn lưu loát hơn tiếng phổ thông, ông ta luôn truyền đạt nội dung cuộc nói chuyện với sếp Lý và Adam. Đối với Bạch Tiểu Thuần, bữa tối hôm nay đúng là bữa tối thoải mái nhất từ trước đến giờ. Ăn uống xong, Lương Hán Sinh bận việc đi trước, sếp Lý và Bạch Tiểu Thuần tiễn Adam về Westin.
Trước khi chào tạm biệt, sếp Lý hỏi Adam tình hình cuộc nói chuyện về dự án tàu điện ngầm ban chiều, giống những lời nói với Bạch Tiểu Thuần trong taxi, Adam nói cuộc trò chuyện của anh và Thư Kiến rất vui vẻ, còn dự án có biến chuyển theo đúng dự kiến hay không, một người xuất chúng như anh lại không hề tỏ rõ thái độ, thậm chí còn không nói đến cảm giác và phán đoán của riêng mình, chỉ nói bằng một câu bằng giọng tiếng Trung lơ lớ.
“Người tính không bằng trời tính.”
Nhìn anh bước vào cầu thang máy dưới ánh đèn rực rỡ, sếp Lý rút một điếu thuốc, đưa lên mũi hít hà, nghi ng