Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
nào. Cô ta muốn nói chuyện, còn là nói chuyện riêng, chủ đề tất nhiên không dễ dàng giả bộ ngờ nghệch cho qua được.
Ngập ngừng một giây, Bạch Tiểu Điệp lại một lần nữa lên tiếng, ngữ điệu giống hệt lúc Tiết Vịnh Vi chậm rãi hỏi Thư Hạo Nhiên ban nãy: “Sao thế, Tiết tiểu thư có chuyện gì không nói được với chị tôi trước mặt anh Hạo Nhiên và tôi sao?”
Cô ta là người thông minh, những lúc thế này, đương nhiên sẽ không ngốc nghếch đến mức đưa người con trai chưa hề tỏ rõ thái độ kia vào danh sách ám chỉ.
Quả nhiên, chưa đợi Tiết Vịnh Vi lên tiếng, Thư Hạo Nhiên đã lập tức nhếch môi nói: “Vịnh Vi, thôi đi.”
“Em có làm gì đâu. Chỉ nói vài câu thôi mà!”
“Được thôi, chúng ta nói chuyện riêng.”
Lời vừa dứt, Tiết Vịnh Vi và Bạch Tiểu Thuần đồng thời lên tiếng.
Thấy Bạch Tiểu Thuần bước đi mệt mỏi, người đã đạt được mục đích khẽ nở nụ cười đắc thắng về phía chàng trai mặt đang đanh lại rồi xách túi, theo sát ngay sau. Bạch Tiểu Điệp hoàn toàn không hiểu chị mình bình thường vẫn hiền lành, điềm tĩnh sao tự nhiên lại thay đổi ý định, cô lùi vài bước, ngồi lại chỗ cũ, khẽ liếc người đối diện một cái. Vẫy tay gọi phục vụ đưa lên một ly Whisky, Thư Hạo Nhiên uống hết nửa già, vẻ phong độ ngời ngời luôn cố duy trì lúc này bỗng bị một nỗi buồn kỳ lạ và sự bất lực bủa vây.
Vẻ cô đơn hiện rõ trên gương mặt anh, cảm nhận được nỗi buồn đó, những lời trách móc sắp bật ra, Bạch Tiểu Điệp đành nén trong lòng.
Trên đường về, Bạch Tiểu Thuần vẫn im lặng.
Biết tâm trạng của chị đang rối bời, người lúc nào cũng liến thoắng như Bạch Tiểu Điệp biết điều ngậm chặt miệng.
Trước lúc ngủ, cô không giấu nổi sự tò mò, liền dò hỏi: “Chị, gia đình Tiết Vịnh Vi chắc hẳn khá giả lắm? Em thấy chiếc túi cô ta đeo hiệu Hermes.”
“Chắc vậy.” Bạch Tiểu Thuần ậm ừ đáp rồi dặn dò thêm: “Cô ta không hề đơn giản, người bình thường không bì được đâu. Sau này nếu có gặp cô ta, em đừng ăn nói bộp chộp nữa, tốt nhất là nên tránh xa.”
“Tại sao chứ, vì cô ta giàu có, quý tộc ư?”
“Rất khó giải thích, em cứ biết vậy là được rồi!”
Ít thấy Bạch Tiểu Thuần dùng giọng điệu cứng rắn như vậy để nói chuyện với mình, Bạch Tiểu Điệp nằm trong bóng tối, nghĩ ngợi một hồi, bỗng thấy lo lắng.
“Có phải cô ta ép chị tránh xa Thư Hạo Nhiên phải không?”
“Không phải. Đừng hỏi nữa, chị buồn ngủ quá!”
“Nhưng…”
Thấy em gái vẫn còn hậm hực, Bạch Tiểu Thuần chỉ còn cách giả vờ ngủ.
Mãi đến lúc nghe thấy những tiếng thở đều từ phía sau, cô mới thở dài một tiếng, hoàn toàn không thể chợp mắt, mặc kệ những dòng suy nghĩ tự do bay lượn trong không gian mờ mịt.
Đêm qua đi.
Ngày hôm sau, việc Bạch Tiểu Thuần làm đầu tiên khi đến công ty là báo cáo tóm tắt với Adam việc gặp Thư Hạo Nhiên tối qua và cuộc hẹn gặp mặt Thư Kiến sắp tới, nếu Thư Hạo Nhiên sắp xếp được, sẽ thông báo cho cô ngay. Kể lại một lượt cho sếp Lý nghe, sếp Lý nói sẽ lập tức liên lạc với một số người bạn để tiến hành vận động hành lang, ít nhiều cũng có tác dụng tích cực. Buổi chiều hôm đó, sếp Lý nhận được câu trả lời của người bạn, nói dự án đến hôm nay quả thực chưa có chuyển biến gì thêm, đồng thời chỉ ra rằng, chỉ cần họ tìm được cách báo giá lại một lần nữa, cơ hội giành phần thắng sẽ rất lớn. Nhận thấy tình hình khá khả quan, Adam lập tức hủy vé máy bay trở về Mỹ, gọi điện xin lỗi gia đình năm nay không thể trở về Mỹ, dự Giáng sinh cùng mọi người.
Trong quan niệm của người phương Tây, Giáng sinh cũng quan trọng như Tết âm lịch của người Á Đông.
Đến ngày lễ quan trọng như vậy mà anh cũng hủy bỏ, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất vui… Người ta nói trên sao dưới vậy, tướng lĩnh thế nào thì sẽ có những binh sĩ dưới quyền giống thế. Có chàng Adam cần mẫn, chăm chỉ dẫn đầu, trước khối lượng công việc của năm tới, mọi người tuy áp lực nhưng chắc chắn có thêm động lực để làm việc.
Vài ngày sau đó, cô hết sức bận rộn, đi gặp khách hàng, thị sát công trường, lập kế hoạch, khảo sát thị trường cung ứng nguyên vật liệu. Những nơi Adam đến đều luôn có Bạch Tiểu Thuần bên cạnh. Lúc ấy, Quách Hà gọi điện xin nghỉ thêm vài ngày, biết dự án có thể chuyển biến, chị xúc động nói sẽ cố gắng trở về nhanh nhất có thể. Năm ngày trôi qua, không có động tĩnh gì, Bạch Tiểu Thuần khéo léo đề nghị Adam xem xét việc tới công ty ở Vũ Hán hoặc về Thượng Hải, anh suy nghĩ rồi nói sẽ đi tàu cao tốc đến Vũ Hán. Đêm trước ngày Giáng sinh, cuối cùng Thư Hạo Nhiên cũng gửi tin nhắn, nói bố anh đồng ý gặp mặt, địa điểm và thời gian cũng được gửi kèm theo.
Ngày Ba mươi, Adam đang ở Thượng Hải, liền lập tức đáp chuyến bay sớm nhất đến thành phố G.
Thư Kiến đặc biệt thích uống trà, nơi gặp mặt ông chọn là Thanh Minh trà trang nổi tiếng.
Giờ nghỉ trưa, ánh mặt trời mùa đông nhẹ nhàng chiếu rọi, thành phố ồn ào, huyên náo như khoác lên mình một bộ áo rực rỡ, tươi đẹp.
Chiếc Passat của sếp Lý từ từ lăn bánh trên con phố đông đúc, Bạch Tiểu Thuần lén nhìn chàng trai lịch lãm trong bộ âu phục màu xám bạc tinh xảo đang tập trung kiểm tra tài liệu bên cạnh mình, lấy hết dũng khí, cô lê