Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
o còn hơn cả lươn. Tả hữu đều không thể đắc tội, ông đương nhiên sẽ không ra mặt, lờ đi như không nhìn thấy cấp dưới đang cầu cứu. Thấy người duy nhất có thể hy vọng được lại tỏ vẻ không liên quan, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình đúng là khổ hết chỗ nói. Trong lúc đang thầm kêu ca, than vãn, bàn tay trái của cô bỗng nhiên có cảm giác âm ấm. Cúi đầu nhìn, thì ra là Thư Hạo Nhiên đang nắm tay cô, chẳng nói chẳng rằng, kéo cô tiến về phía chiếc Audi. Đi theo cũng không được, giằng ra cũng chẳng xong, cô chỉ còn cách vừa tiến về phía trước vừa ngoái lại phía sau.
Có lẽ do khoảng cách khá xa, ánh sáng trở nên mờ ảo, cô thấy Adam khẽ nhếch môi, dáng vẻ nghiêm túc, nhíu chặt đôi mày, giống một thiếu niên đang cố ra dáng người lớn. Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến điều này không chỉ một lần, nếu cô không biết ngoại ngữ mà ra nước ngoài, chắc chắn còn đáng thương hơn Adam. Cô nghĩ lại, kể từ khi anh lên nhậm chức đến nay, mỗi lần cần nói chuyện với ai đều phải dựa vào cô, trong lòng bỗng mềm đi, cô bước chậm, cố gắng giữ bàn tay rộng lớn đang kéo mình lại, nói: “Xin lỗi, Hạo Nhiên, tối nay không thể đi cùng anh. Anh ấy là tổng giám đốc của tôi, lại không biết nhiều tiếng Trung, để anh ấy ở lại một mình không hay lắm. Đâu phải ngay ngày mai tôi có thể xin nghỉ việc, tôi không muốn để mọi người trong công ty nói ra nói vào…”
“Chẳng phải chỉ là một công việc thôi sao, có gì mà khó tìm đến thế? Tiểu Điệp…”
“Tiểu Điệp?” Anh ta tức quá nên mất tỉnh táo rồi sao, tự nhiên nhắc đến người chẳng liên quan đến việc này làm gì?
“Tiểu Điệp đã tìm được việc rồi, không cần dựa vào em nữa.” Thư Hạo Nhiên hít một hơi thật sâu, năm ngón tay đan chặt hơn, không hiểu vì sao, một người trước giờ luôn tự tin như anh giờ chỉ cảm thấy mông lung, mờ mịt, hơn nữa, cảm giác không chắc chắn ấy lại đến từ một người mà trước giờ anh luôn tin tưởng. “Vì thế, mất việc cũng không sao, cũng chẳng phải quyền cao chức trọng gì, lúc nào em cũng có thể tìm một công việc tốt hơn!”
Lại thêm một lần ngạc nhiên. Bạch Tiểu Thuần chớp chớp mắt, những việc không ngờ tới quả thực rất nhiều, cô cảm thấy mình không tiếp nhận kịp. Trong mắt một người từ nhỏ đến lớn muốn gió có gió, muốn mưa có mưa như Thư Hạo Nhiên, công việc cô đang làm chẳng đáng để mắt tới chăng? Người luôn miệng nói muốn cô quay lại đã như thế này thì ông bố quyền cao chức trọng của anh ta sẽ như thế nào?
Nếu yêu, đầu tiên phải tôn trọng.
Lời căn dặn của mẹ lại vang bên tai, cô cười nhạt, lạnh lùng giằng năm ngón tay bị nắm chặt ra.
“Tôi tạm thời không có ý định tìm việc khác.”
“Anh…” Biết đã lỡ lời, Thư Hạo Nhiên dịu giọng. “Xin lỗi, Tiểu Bạch, em biết anh không có ý coi thường công việc của em.”
“Công việc vốn dĩ rất bình thường, không có gì mà coi thường với không coi thường.”
Sự động lòng trong suốt những ngày qua giống như dòng nước xối xả chảy xuống vực sâu không đáy, cô cười lớn, vẻ mặt bình thản. Đối diện với điệu cười xa cách của cô, người vì nóng giận mà lỡ lời nhất thời không tìm được cách để đáp lại. Sau giây phút im lặng, Bạch Tiểu Thuần xoay người. Khoảng đất trống phủ đầy sương mờ tạo nên một cảm giác không chân thực, vừa bước được vài bước, sau lưng đã vọng đến giọng nói nửa tức giận nửa ngỡ ngàng của Thư Hạo Nhiên: “Bạch Tiểu Thuần!”
“Anh về nhà đi, lái xe cẩn thận.”
Muốn hát cho em nghe về anh, nhân lúc chúng mình đang thời niên thiếu
Khẽ quay người, lời nói dần tan biến trong cơn gió và ánh sáng của những ngọn đèn.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần đang đi về phía này, sếp Lý cảm thấy mọi việc dường như đang xoay chuyển theo chiều hướng hết sức kỳ lạ và không thể hồi chuyển. Là một người rất giỏi nghe nhạc hiệu đoán chương trình, ông lập tức dùng vốn từ tiếng Anh ít ỏi của mình nói với Adam đã khá muộn rồi, nên nhanh chóng ra xe trở về thành phố. Adam gật gật đầu, bước lên phía trước, đến trước mặt Bạch Tiểu Thuần, khẽ mỉm cười, ánh mắt lại trong trẻo như thường. Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng duyên dáng khi mờ khi tỏ, chiếc Passat nhanh như điện, lập tức hòa vào sắc đêm.
Ba người, ba dòng suy nghĩ, suốt chặng đường không ai nói câu nào.
Về đến khách sạn Westin là chín giờ mười phút, Adam hình như không có ý định giải thích, nhẹ nhàng chào tạm biệt. Mặt sàn sáng loáng phản chiếu chiếc bóng xiêu vẹo của ba người, nghe sếp Lý nói “good night”, Bạch Tiểu Thuần không kìm được nữa, bất ngờ hỏi: “Adam, nếu không liên quan đến bí mật làm ăn, anh có thể cho tôi biết hôm anh và Thư Kiến gặp mặt, rốt cuộc hai người đã nói chuyện gì không?”
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, không biết nên trả lời thế nào. Một người dày dạn kinh nghiệm như sếp Lý còn không hiểu, sao cô có thể hiểu nổi đây? Nhưng cô cảm thấy những điều ông nói rất có lý… Trong cuộc gặp mặt giữa Thư Kiến và Adam nhất định đã nhắc đến một giao dịch gì đó. Giao dịch ấy rốt cuộc có đạt được hay không, không ai biết nhưng cô không đồng ý với cách nói miễn cưỡng chấp nhận nhưng trong lòng không vui của sếp Lý, mà cô thiên về ý không đạt đ