Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
ược. Một buổi tối đáng lẽ rất vui vẻ cuối cùng trở thành như vậy, chưa bao giờ thấy Adam nêu rõ lập trường một cách khó từ chối như hôm nay, ngoài ngạc nhiên, Bạch Tiểu Thuần còn có vài phần ưu tư.
Ngày hôm sau, không có lịch làm việc nhưng Adam vẫn đến văn phòng đúng giờ, sự ôn hòa, nho nhã trở lại trên khuôn mặt, anh điềm đạm chào hỏi từng nhân viên, nụ cười tươi rói như ánh mặt trời, dường như sự không nhượng bộ trong cuộc gặp mặt tối qua với Thư Hạo Nhiên và việc luôn miệng xin lỗi cô và sếp Lý chỉ là một giấc mơ không chân thực. Sếp Lý thấy vậy, gọi ngay cô vào văn phòng nhắc nhở không nên hỏi thêm nữa, cô đương nhiên ngoan ngoãn gật đầu, chỉ có điều, không hỏi han, không nghe ngóng, liệu thực sự có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra không? Có lẽ Adam và sếp Lý thì có thể, cô cũng miễn cưỡng có thể, nhưng người nào đó thì hoàn toàn không thể.
Liên tiếp ba ngày sau đó, Thư Hạo Nhiên hoàn toàn không hồi đáp những liên lạc của cô. Cô biết, nguyên do khiến anh ta bực tức là vì buổi tối hôm ấy cô đã chọn đứng về phía Adam… Nhưng tình hình khi ấy có thể có sự lựa chọn nào khác sao? Quan trọng là cho dù Thư Hạo Nhiên bỗng trở nên chu đáo, dịu dàng thì bản tính kiêu ngạo đã ăn sâu vào xương cốt anh ta vẫn cố hữu, không hề giảm bớt. Chính vì thế, anh ta đương nhiên cho rằng tối đó, cô nên theo anh ta, chẳng qua đó chỉ là một công việc bình thường, đủ nuôi sống bản thân và chẳng có tiền đồ gì thôi mà. Nghĩ đến đây, cô bất giác ngước nhìn bầu trời xanh ngắt như đang cuộn lại, hàng lông mi dài nhỏ khẽ uốn thành một hình vòng cung, thấm đẫm nét u sầu.
Doanh nhân thành đạt người Hồng Kông – Lương Hán Sinh – đến thành phố G, Adam đi gặp ông ta một mình, cô được dịp nhẹ nhàng sung sướng, Quách Hà bèn rủ cô đi ăn lẩu. Khổ nỗi người hễ nhẹ nhõm, khó tránh hỏi trong lòng dao động, suy nghĩ linh tinh. Ngày xuân ấm áp, những gốc tùng bên đường cành lá sum sê, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi, rơi trên mặt đất tạo thành những tia nắng với đủ hình dạng và màu sắc rực rỡ. Bước vào Little Sheep, chọn món xong đâu đấy, trên khuôn mặt phúc hậu của Quách Hà hiện lên sự cảm kích từ tận đáy lòng.
“Tiểu Bạch, cảm ơn em!”
“Em có làm gì đâu…”
“Trong lòng mọi người đều rõ, nếu không phải có em thì Thư Hạo Nhiên cho dù biết có cơ hội xoay chuyển cũng không dễ dàng nói ra như vậy. Bên Jarry cũng đã tốn không ít công sức cho bên ủy ban mời thầu.”
Jarry cũng đến từ nước Mỹ, luôn là đối thủ cạnh tranh hàng đầu của công ty cô. Mỗi khi có dự án mời thầu, hai công ty đương nhiên sẽ vào thế dê đen và dê trắng, so sánh với vị trí đấu thầu của Good, cái giá mà Jarry đưa ra luôn chiếm ưu thế, thắng nhiều hơn bại. Biết rõ dự án tàu điện ngầm có ảnh hưởng rất lớn đến việc hoàn thành nhiệm vụ năm và thu nhập của Quách Hà, Bạch Tiểu Thuần chỉ khẽ mỉm cười, không muốn nói nhiều.
Món lẩu thập cẩm thơm ngon, hấp dẫn được mang lên, vô cùng bắt mắt. Thấy Quách Hà định cho rau xanh vào nồi lẩu, cô vội vàng ngăn lại: “Đừng cho rau vào trước, ăn lẩu phải ăn từ từ, kéo dài thời gian, một lượt thịt rồi một lượt rau, ít nhất phải được ba lượt mới được.”
“Em đúng là chỉ biết ăn thôi.” Quách Hà mỉm cười, đôi mắt phảng phất nét buồn khẽ cong lên.
“Ăn được là tiên mà.”
Nồi lẩu nóng hổi xua tan áp lực u ám đè nặng trong lòng, với Bạch Tiểu Thuần, thích ăn cay chỉ là một phần, thực ra cô thích cảm giác trong bụng ấm nóng khi ăn lẩu…
Dạ dày gần tim thế cơ mà, không phải sao?
“Em biết không, chàng Adam thích ăn nhất là món ăn Tứ Xuyên và Hồ Nam, đặc biệt là món lẩu.”
“Cái này thì em chưa hỏi bao giờ, không ngờ khẩu vị của anh ấy cũng nặng nhỉ?”
Bạch Tiểu Thuần đang nhúng một lát cá mỏng tiện miệng tiếp lời, nói xong mới để ý thấy Quách Hà đang tủm tỉm cười, ánh mắt như có vài điều muốn nói nhưng lại thôi. Bóng tối dần bao trùm bốn phía, những ngọn đèn đường cao vợi phía ngoài cửa sổ lần lượt tỏa sáng. Nồi nước dùng không ngừng bốc lên những cuộn khói mờ ảo, ánh sáng hắt vào đó bỗng trở nên sáng bừng, một bên là màu đỏ bắt mắt, một bên là màu trắng như bầu sữa.
Chiếc đũa đưa lên nửa chừng bỗng khựng lại, cô nhướng mày, giả bộ tức tối: “Chị định nói gì hả? Em cứ nghĩ, chị với em lúc nào cũng có thể nói với nhau mọi chuyện cơ đấy!”
Trình độ ăn cay của Quách Hà hiển nhiên thua xa ai đó đã sinh ra và lớn lên ngay trên mảnh đất Tứ Xuyên, gắp một miếng thịt bò trong nồi nước dùng, chị mím môi thổi, như đang suy nghĩ xem có nên nói hay không. Một lúc sau, chị ngẩng lên, cẩn thận nhìn ngó bốn phía rồi mới nhỏ giọng nói tiếp: “Buổi chiều, chàng Adam gọi chị vào phòng họp, nói chuyện khoảng gần một tiếng, em biết trước khi rời đi, anh ấy đã dặn dò chị câu gì không?”
“Cho em xin, câu hỏi này chẳng khác nào mò kim đáy bể.” Trong lòng bỗng như có vật gì đó rơi tõm một tiếng, chiều nay Bạch Tiểu Thuần không có mặt tại văn phòng, cô ra vẻ tỉnh bơ. “Em sao mà biết được hai người đã nói những gì.”
“Lời cuối cùng anh ấy nói, hy vọng những gì hôm nay bọn chị nói chỉ có anh ấy và chị biết thôi, tốt nhất là không nên nói cho người