Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

cố ý mượn công việc để ngăn em tiếp xúc với Thư Hạo Nhiên? Không thể nào, anh ấy không phải là người như vậy!”
“Đây chính là phản ứng đầu tiên của em sao?”
Gắp vài cọng giá đỗ đã nhúng kỹ cho vào miệng nhai, Quách Hà mỉm cười, có chút tỉnh táo và trêu đùa của người ngoài cuộc.
“Em cũng nói anh ấy không phải là người nhỏ nhen…”
Không phải là người chưa từng yêu, Bạch Tiểu Thuần sao có thể không hiểu, câu phản bác đầu tiên không phải là để giải thích tại sao không thể, mà chỉ đơn giản là tin tưởng nhân cách của anh ấy, là hấp tấp mà lỡ miệng nói ra sự thật. Cầm lon Vương Lão Cát[2'> uống lấy uống để một hơi, điều hòa lại nhịp tim bất ngờ đập nhanh quá mức qui định, cô vội vã làm ra vẻ vô tội. “Lần đầu gặp anh ấy, em đã bị mất mặt như thế, sao có thể có cảm tình được? Hơn nữa, với điều kiện của anh ấy, muốn tìm cô gái thế nào mà chẳng được, sao anh ấy có thể có cảm tình với một con bé bình thường như em chứ? Còn nữa, Thượng hải và thành phố G xa nhau như vậy, chưa nói đến việc anh ấy không chấp nhận việc yêu xa, em cũng không thể chấp nhận điều đó.”
[2'> Vương Lão Cát: một loại đồ uống giải nhiệt của Trung Quốc, thành phần gồm: tiên thảo, đản hoa, hoa cúc, kim ngân hoa, hạ khô thảo, cam thảo.
Càng nói càng rối, cô bất ngờ vỗ vào cạnh bàn, nói chắc chắn: “Nói chung, anh ấy không thể có tình cảm nam nữ với em được, cho dù có tình cảm, cũng là vì thấy em làm việc chăm chỉ thôi.”
“Ok, phán đoán của chị có thể sai, còn sếp Lý thì sao? Em và chị đều biết, ánh mắt ông ấy thâm sâu thế nào, chẳng khác mấy so với đống ớt trong nồi lẩu này.”
“Ông ấy?”
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc đến nỗi miệng há hốc, sếp Lý cũng cảm thấy anh chàng Adam có cảm tình với mình? Cô thường ngày vẫn hay ăn cay, không hiểu vì sao giờ bỗng nhiên cảm thấy toàn thân rần rần ngứa ngáy. Đôi mắt xanh trong vắt, dịu dàng như thủy tinh hiện lên trong tâm trí, bụng bỗng nhiên ấm áp lạ thường. Cô lại nhớ nụ cười ấm áp như ánh mặt trời của anh vào đúng thời khắc quan trọng này, thật tội lỗi!
Đôi má đỏ ửng như đánh phấn bỗng phủ thêm một lớp đỏ hồng nữa, cô cuống quýt lấp liếm, vội vàng tìm cách đáp lại: “Sếp Lý suốt ngày buôn linh tinh, hôm nay hỏi người này đã có bạn gái chưa, ngày mai hỏi bạn trai thế nào, lời của ông ấy sao có thể tính được? Adam là tổng giám đốc của chúng ta, em tuyệt đối không dám trèo cao. Hơn nữa, người ta là người Mỹ, chẳng có gì chắc chắn, em không muốn tìm một anh chàng ngoại quốc, càng không muốn ra nước ngoài. Nếu muốn ra nước ngoài, năm ấy… Quan trọng nhất là, anh ấy không biết tiếng Trung, hoàn toàn không thể giao tiếp được, nói gì đến có cảm tình? Chẳng lẽ chị hy vọng tìm một người đến câu “Anh yêu em” bằng tiếng Trung cũng không biết nói, chỉ suốt ngày “I love you” sao? Thôi đừng, ba từ ấy, nghe tiếng Trung vẫn là thích nhất.”
“Hình như chị chỉ mới nói anh ấy có cảm tình với em, sao em đã nghĩ đến “I love you” hả? Câu có tật giật mình có nghĩa là gì, chắc không cần phải giải thích nữa chứ!”
“Chỉ biết ức hiếp em thôi, chị có thể từ bi một chút được không? Đừng đùa nữa, em không nuốt nổi đâu.”
Cầm đôi đũa đã nguội ngắt từ lâu, Bạch Tiểu Thuần chỉ muốn chạy trốn khỏi sự khó xử, cắm đũa vào nồi lẩu, gắp mấy miếng đậu đã chín. Không biết có phải do cho quá nhiều ớt và hạt tiêu không, một lúc sau, hai má Bạch Tiểu Thuần như vầng mặt trời đẹp tươi chói lóa. Ăn xong, hai người khoác tay nhau bước ra con phố nhộn nhịp, huyên náo, trong không khí vẫn còn phảng phất hương vị nồi lẩu.
Một đêm xuân gió mơn man thổi, thỉnh thoảng có vài cánh hoa dập dờn trong gió như những cánh bướm bay lượn giữa không trung. Hai người men theo con phố, ngó ngang ngó dọc các cửa hàng một lúc, rồi cùng dừng ở trạm chờ xe buýt. Đường xá đông như mắc cửi, người qua người lại như nêm, các loại âm thanh náo nhiệt, tạo nên cảm giác vô cùng ngột ngạt. Bạch Tiểu Thuần nhấp nhổm chờ xe đến, bên tai bỗng vang lên câu nói: “Nói nghiêm túc, Adam hợp với em hơn Thư Hạo Nhiên.”
“Sao lại nhắc đến chuyện này rồi, cẩn thận em không chơi với chị nữa đâu.”
“Chị biết em và Thư Hạo Nhiên quen nhau từ hồi năm nhất, em mòn mỏi chờ đợi cậu ta bao nhiêu năm, tình cảm đó không dễ gì dứt bỏ. Cậu ta cho dù là bề ngoài, học thức, gia đình đều hoàn hảo, chỉ có điều, em đã bao giờ nghĩ, cậu ta chỉ hơn em một tuổi, chưa đủ chín chắn. Nói một cách nghiêm túc, đưa tay lên ngực mà tự hỏi một câu, em và cậu ta ở cạnh nhau, là em nghe theo cậu ta nhiều hay cậu ta bao dung em nhiều? Có thể em sẽ nói với chị, Adam cũng đâu có nhiều tuổi, mới có hai mươi tám, không sai, anh ấy quả thực không lớn hơn là mấy, nhưng ở tuổi này đã có thể gánh vác trọng trách với giá trị kinh doanh gần một tỉ đồng, năng lực và sự nhẫn nại của anh ấy không phải người bình thường nào cũng có thể so sánh. Em tiếp xúc với anh ấy nhiều nhất, chắc rõ về tính cách của anh ấy rồi chứ…”
“Chị và chồng…”
Quách Hà mím môi mỉm cười, đưa ngón tay trỏ ngăn đôi môi nhỏ nhắn đang định cãi lại, dịu dàng nói: “Nghe chị nói hết đã. Thực ra, cuộc giao lưu thường niên cuối năm này là mộ


XtGem Forum catalog