Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1704 lượt.
ã làm được rồi đấy, đây là lúc đau buồn nhất trong cuộc đời hơn hai mươi năm qua của anh.”
“Trừng phạt ư?”
Một nụ cười nhẹ như làn gió hiện lên trên khóe môi, Bạch Tiểu Thuần lùi lại, nhìn kĩ người con trai thần sắc nhợt nhạt trước mặt, trong lòng chua xót không nguôi. Là do cô trước giờ luôn nhìn nhầm, hay khoảng thời gian hai năm chia cắt đã biến anh trở thành một người khác? Những ngày tháng tay nắm chặt tay cùng nhau cười đùa cuối cùng cũng bị sự im lặng vô hình của thời gian cuốn xa mãi mãi. Thư Hạo Nhiên, ba chữ một thời đã từng vô cùng thân thuộc, đến hôm nay nghĩ lại, vẫn mang theo sự ngọt ngào và bồi hồi đến da diết. Nhưng khi anh đứng trước mặt cô một lần nữa, tại sao khoảng cách vô hình ấy cứ dài mãi không ngừng?
Cứ nghĩ thứ mà mình muốn nắm giữ mãi mãi là con người trong ký ức đó, nhưng thực ra, điều thực sự khiến chúng ta nhớ đến là hồi ức về thời thanh xuân và mối tình tươi đẹp, chỉ là anh ta không sớm không muộn, xuất hiện vào đúng lúc ấy. Sẽ có một ngày, khi người mà bạn đã từng nhớ nhung không nỡ rời xa ấy bước qua những vết hằn của thời gian, nhẹ nhàng hoặc nặng nề bước đến bên bạn, bạn sẽ phát hiện ra rằng, anh ta chẳng có điểm gì giống với thời niên thiếu trong ký ức ấy nữa, thậm chí còn căm ghét đến mức muốn chạy trốn càng xa càng tốt, chi bằng chưa bao giờ gặp…
Nghĩ đến đây, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cơ thể và trái tim đều rã rời. Nhìn thấy trên gương mặt cô hiện lên một nụ cười giống như trong ký ức, Thư Hạo Nhiên chẳng hề cảm thấy vui mừng, chỉ thấy lạnh giá trong tim. Quả đúng như vậy, không đợi anh lên tiếng, cô bất ngờ lùi lại phía sau, lạnh lùng cất lời: “Hạo Nhiên, tối nay không thích hợp để chúng ta nói thêm bất cứ điều gì nữa, cả hai hãy nghỉ ngơi một thời gian rồi nói tiếp. Tạm biệt, chúc ngủ ngon!”
Bóng dáng mịt mờ khuất dần sau bóng tối phủ xuống từ những hàng cây, Thư Hạo Nhiên từ từ ngồi thụp xuống, hai tay luồn vào mái tóc rối bù. Rất lâu sau, anh đứng dậy, ngẩng mặt lên trời thở dài.
Bầu trời đêm nay có trăng và có sao.
Nhấc đôi chân nặng nề, bên tai vang lên màn đối thoại đang dần tan biến:
“Anh nói tạm biệt rồi cúp máy trước đi” Giọng nói kèm theo tiếng cười khúc khích giống tiếng chuông ngân trong gió đêm, dịu dàng đáng yêu.
“Tại sao?” Anh hỏi.
“Nghe nói, khi một người đã kiên trì tình cảm trong khoảng thời gian khá dài sẽ thích nghe người kia gác máy trước.”
Tiểu Bạch, phải chăng em đã kiên trì đủ lâu rồi, lâu đến mức em quyết định nói lời tạm biệt trước rồi sao?
Quá nhiều blue, sẽ biến thành blues
Nơi diễn ra cuộc giao lưu thường niên cách thành phố G khá xa, nằm tại một trấn nhỏ có suối nước nóng rất nổi tiếng. Muốn mọi người vừa giao lưu vừa có cơ hội nghỉ ngơi, bên tổ chức quyết định chọn Hà Viên. Tuy gọi là “viên” nhưng thực chất đó là một sơn trang kết hợp giữa nghỉ ngơi và giải trí, nằm trên một khoảng đất rộng, tựa lưng vào núi Thanh Sơn sừng sững, có suối nước nóng tự nhiên, xây dựng thêm các nhà hàng, khách sạn, hội trường, casino, sân golf, có thể gọi là cần gì có nấy, là nơi thư giãn, nghỉ dưỡng của mọi người. Còn tại sao lại có cái tên là Hà (Hoa sen), Bạch Tiểu Thuần xem các tài liệu trên mạng, trong viên này có một hồ rộng mênh mông, trồng rất nhiều hoa sen, cứ hết mùa hè, lá sen phủ rợp, hoa sen mọc kín, mang ý vị của hai câu thơ: “Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích. Ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.[1'>”, vì thế mới được đặt tên là Hà Viên.
[1'> “Lá sen xanh biếc liền trời thẳm. Nắng chiếu hoa sen lạ sắc hồng.” Hai câu thơ trích trong Hiểu xuất Tĩnh Từ Tự tống Lâm Tử Phương (Buổi sớm ra chùa Tĩnh Từ tiễn Lâm Tử Phương) của nhà thơ Dương Vạn Lý thời Nam Tống, Trung Quốc.
Chậm rãi kể những điều này cho Adam nghe, Bạch Tiểu Thuần ngồi trong chiếc Passat của sếp Lý tiến thẳng về Hà Viên, vài chiếc xe của đồng nghiệp theo sát phía sau. Để từng bước chiếm lĩnh thị trường phía nam, công ty đã đầu tư không ít, đa số nhân viên trong công ty tại thành phố G đều có thể tham gia. Những vách núi trùng điệp khoác trên mình một màu xanh ngút ngàn, từng bông hoa dại khẽ đung đưa theo gió. Cảnh sắc ở ngoại ô mang nét hoang dại tươi mới của tự nhiên. Cả đêm trằn trọc không ngủ được, giờ nhìn thấy phong cảnh tuyệt vời này, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy sảng khoái phần nào.
Lúc tới Hà Viên mới là bốn giờ sáng, sau khi đăng ký với người phụ trách, sếp Lý lái xe đưa mọi người đi xung quanh ngắm nhìn cảnh sắc. Xanh mướt một màu, hoa mọc chen chúc, cỏ cây tươi tốt, nước chảy róc rách, những khu vườn kết hợp giữa phong cách Trung Quốc và phong cách Baroque, cảnh sắc nơi nào cũng mê đắm, vừa có sự uyển chuyển mềm mại của những cây cầu nhỏ bắc ngang dòng suối, vừa có cả những kiến trúc hiện đại hoa lệ, tinh xảo, đặc biệt là khu hội trường diễn ra chương trình khai mạc tối nay, ngắm nhìn từ xa, cả tòa nhà mang dáng chiếc dương cầm, nhìn kĩ, chủ đề, kiến trúc và thiết kế đều thuộc hàng thượng đẳng, tinh tế, bắt mắt. Có lẽ đã quen nhìn các kiểu kiến trúc kỳ lạ