Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

ôi cũng sẽ không nhắc lại việc đó với anh lần thứ hai. Từ lúc mới quen nhau, yêu nhau, lúc nào tôi cũng nghĩ anh là người đàn ông hiểu tôi nhất trên đời này, hiểu những gì tôi thích, hiểu những gì tôi ghét, giờ nghĩ lại, ha, trong mắt anh và bố anh, tôi chỉ là một con bé nghèo túng muốn trèo cao và lấy đó làm điểm tựa…”
Nước mắt lã chã tuôn rơi, trái tim đau như đóa hoa tàn. Bạch Tiểu Thuần chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày, cô nói những lời trách móc nặng nề trước mặt người con trai cô yêu đến khắc cốt ghi tâm này. Cô lúc nào cũng nhắc nhở bản thân, cho dù gia đình có nói gì thì cây ngay không sợ chết đứng. Cô luôn cảm thấy, dù thế nào đi chăng nữa, chỉ cần người đó là anh, tất cả đau khổ trên đời đều xứng đáng. Cô thậm chí còn cho rằng, ở bên nhau cũng được, chia xa cũng được, những ấm ức không cần nói ra, anh cũng sẽ hiểu. Cơn tức giận đè nặng trong lòng đã nói ra nhưng dường như không đúng lúc lắm… Nếu là nói lúc còn mặn nồng, anh chắc chắn sẽ ngọt ngào dỗ dành. Còn bây giờ, ngoại trừ việc thả trôi mọi nỗi ấm ức, còn có nghĩa lý gì nữa?
Đúng là một con ngốc!
Giọng nói nho nhỏ kèm theo những tiếng thút thít như một chậu nước lạnh giội thẳng xuống đỉnh đầu, hoàn toàn dập tắt ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực. Buông lỏng đôi bàn tay cứng như thép, chỉnh đốn quần áo, trở về ngồi ghế lái, Thư Hạo Nhiên quàng tay ôm chặt người con gái đang rơi nước mắt, giọng nói khàn đặc, run run trong không gian mịt mờ: “Là anh…”
Lời đã đến bên miệng, anh bỗng nhớ tới mối nghi ngờ vẫn chưa được giải đáp, cánh tay ôm lấy cô bỗng siết lại…
Bố chắc sẽ không lừa mình đâu, đúng không?
Cảm nhận rõ ràng động tác dịu dàng, hối lỗi của anh bỗng nhiên thay đổi, ngăn dòng nước mắt, Bạch Tiểu Thuần dùng lực, đẩy cánh cửa xe bật mở. Màn sương đêm ùa đến, lạnh toát. Nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc hỗn loạn, quay người nhìn chàng trai đang ngồi bất động trong xe, cô bình tĩnh nói: “Tôi thay đổi, anh cũng thay đổi, chúng ta đều thay đổi rồi. Thư Hạo Nhiên, chấm hết ở đây đi.”
Những ngón tay đặt trên vô lăng nắm chặt lại, đốt ngón tay nhô cao, trắng bệch trong lớp ánh sáng lờ mờ, ma mị.
Chấm hết ở đây, sao có thể chấm hết ở đây? Nếu như có thể, tại sao anh phải từ bỏ tất cả ở nước Anh để quay về?
Trái tim bị bóp nghẹt lại rung lên như vừa có một cơn gió lạnh buốt thổi qua, phất phơ, run rẩy. Thư Hạo Nhiên nhanh như cắt nhảy ra khỏi xe, kéo giật Bạch Tiểu Thuần đang định quay đầu rời đi. Những giọt nước mắt trên gương mặt trắng bệch đã khô từ lâu, chỉ còn lại sự bất cần và lạnh lùng đến vô cảm. Bao lâu nay, trước mặt anh, cô đều mang một gương mặt vui cười tươi tắn, thi thoảng dịu dàng, thục nữ khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ, nhưng lúc này đôi mắt ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng, vô cảm. Cô bỗng trở nên xa lạ, thậm chí khiến anh sợ hãi. Là sợ hãi từ đây sẽ không tìm lại được người con gái tươi tắn trong ký ức nữa hay sợ hãi cô mang theo sự xa xôi cách trở, khó có thể hiểu được?
Cây tùng già vươn mình trong màn đêm, mỗi lần cơn gió thổi qua, cành lá lại cọ vào nhau thầm thì. Trái tim đau đớn dần mềm đi trong sự im lặng, anh nắm lấy tay cô, tiến về phía trước, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
“Xin lỗi em, Tiểu Bạch. Có lẽ do uống nhiều rượu, anh không biết mình làm sao nữa, cảm thấy bức bối trong lòng. Chỉ cần nghĩ từ nay em sẽ không bao giờ trở về bên anh, anh lại cảm thấy mình không thể thở nổi, khó chịu đến mức muốn tìm thứ gì đó để đập phá. Em biết không? Lễ Giáng sinh sau khi chia tay em hai năm trước, anh đi trên đường mà đâu đâu cũng có thể nhìn thấy cây thông Noel, trước mắt anh chỉ có hình bóng của em. Em đã từng nói, có thể gặp nhau, quen biết nhau rồi yêu nhau là niềm hạnh phúc được tích từ kiếp trước, vì thế em không nỡ từ bỏ duyên phận có lẽ phải mấy đời mấy kiếp mới có được ấy, anh cũng không nỡ. Hãy để chúng ta quên đi tất cả những chuyện buồn trước kia, được không em? Anh hứa với em, sau này nhất định sẽ không bực tức vô cớ, tin tưởng những gì em nói, sẽ..”
“Sự bực bội của anh bắt nguồn từ khi anh quay lại, phát hiện ra tôi đã không còn ở chỗ cũ nữa, đúng không?”
Những làn khói len vào khóe mắt giống màu sắc tâm trạng cô lúc này. Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, ánh mắt như một dòng suối băng đang tan dần mỗi khi xuân về.
“Tin tưởng hay không chỉ anh biết, anh thề sau này sẽ tin từng lời tôi nói, rốt cuộc là sợ một sự nhượng bộ không có kết quả, hay là tin tưởng chính con người tôi?”
Trước mặt anh, cô rất ít khi tỏ ra lanh lợi, lúc nào cũng ngoan ngoãn, ngốc nghếch, giống chú mèo con lười nhác nằm gọn trong lòng chủ nhân phơi nắng trong một buổi chiều dịu nhẹ. Câu hỏi sắc sảo biến thành những lưỡi kiếm sáng loáng lao đến, Thư Hạo Nhiên nhận ra sự sắc sảo của cô vượt xa sức tưởng tượng của anh khi quyết định từ Anh trở về.
“Tiểu Bạch, em bảo anh phải nói sao đây?” Anh bất lực, lần đầu tiên thấu hiểu cảm giác không thể nói lại được.
“Thực ra không cần phải nói gì cả, càng không cần phải làm gì cả…”
“Em đang muốn trừng phạt anh vì đã chia tay em hai năm trước sao? Nếu đúng như vậy, em đ


XtGem Forum catalog