Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.

u óc vẫn còn đang ngẩn ngơ, mãi đến lúc nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Adam, Bạch Tiểu Thuần mới giật mình, dịch lại một cách đại khái. Gật đầu đồng ý, Adam tiến về hướng tòa nhà dương cầm dưới sự dẫn đường của Owen. Trước khi đi, anh quay lại nhìn người con gái đi ngay sau mình, như có ý xin lỗi. Nhận thấy anh đang nói lời xin lỗi với mình, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười.
Là nhà tài trợ quan trọng, ban tổ chức đặc biệt dành cho Adam năm phút để phát biểu.
Trong hội trường sáng như ban ngày, mười mấy chiếc bàn tròn xếp thành ba hàng, người người nói chuyện, ồn ào huyên náo. Vừa xuất hiện, Adam lập tức thu hút hầu hết ánh mắt của mọi người. Chưa nói đến dáng vẻ cao lớn điển trai và phong độ ngời ngời, ngoại hình ngoại quốc của anh vốn dĩ đã thu hút sự chú ý, huống hồ, trong bộ âu phục lịch lãm, anh bước từng bước mạnh mẽ, dứt khoát lên khán đài, cặp mắt xanh tinh tường, toát lên khí chất ngời ngời.
“Từ lâu đã nghe nói tổng giám đốc mới nhậm chức của Good là một người nước ngoài, không ngờ lại trẻ như vậy.”
“Đúng thế, xem ra còn chưa đến ba mươi.”
“Thanh niên trẻ tuổi chắc chắn sẽ năng nổ, nhưng không biết có thể làm tốt hơn Tổng giám đốc Vu không.”
Những tiếng bàn tán vang khắp nơi, Adam vẫn giữ nụ cười điềm đạm, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Loáng tháng nghe thấy câu cuối cùng, Bạch Tiểu Thuần thầm nghĩ, may mà anh vẫn chưa hiểu nhiều tiếng Trung, nếu không chắc chắn sẽ cảm thấy bực bội.
“Sau đây, kính mời Tổng giám đốc kinh doanh Adam Cooper của công ty Good lên phát biểu, xin mọi người cho một tràng pháo tay!”
Vừa ngồi xuống được vài phút, sau lời tuyên bố của người dẫn chương trình mặt mày tươi rói, những tiếng vỗ tay lập tức vang lên như sấm. Vì phải cùng lên để phiên dịch, Bạch Tiểu Thuần từ nhỏ đã không quen và không thích trở thành tâm điểm chú ý tại những nơi quan trọng bỗng cảm thấy máu trong cơ thể ùn ùn về đỉnh đầu, mọi người và ánh đèn điện trước mặt dần trở nên mờ ảo. Bước theo Adam, những lời phát biểu cô đã học thuộc nhuần nhuyễn trước khi đến đây lúc này bay tới bay lui trong đầu, sự tập trung quá mức và cảm giác bất an khiến cô hoàn toàn không nhận ra ánh mắt sâu thẳm ở hai bên đang nhìn chằm chằm về phía mình. Trên bục có rất nhiều bóng đèn màu chiếu rọi, màu sắc rực rỡ, ánh sáng hắt lên mặt rõ một cách đáng sợ. Cô giống như một người đã rất lâu rồi không nhìn thấy ánh sáng, bỗng nhiên bị luồng sáng mạnh mẽ làm cho lóa mắt, nhìn xuống dưới đen kịt một màu, khuôn mặt căng thẳng hơi nhợt nhạt dần đỏ ửng, trông vô cùng khó coi.
Định nhìn ra xa để giảm bớt sự căng thẳng, ai ngờ ông trời như muốn chống lại cô, vừa lấy lại được chút dũng khí để ngẩng lên, dáng người trong bộ âu phục màu xám nhạt đứng cách đó không xa lập tức đập vào mắt. Cho dù nhìn không rõ nhưng cô có thể chắc chắn, đó là Thư Hạo Nhiên. Bên tai vang lên một tiếng động lớn, cô chỉ cảm thấy mắt mờ mịt, tai trống rỗng.
Sau một tràng những lời cảm ơn, Adam bắt đầu phát biểu. Để mọi người dễ nắm bắt, mỗi đoạn anh đều dừng lại ở một chỗ thích hợp, sau khi dịch sang tiếng Trung rồi mới nói tiếp. Nhưng đoạn đầu tiên đã nói xong, người con gái bên cạnh vẫn ngây ra như phỗng. Hội trường im lặng như tờ. Toàn bộ ánh mắt trong hội trường đổ dồn về phía đôi nam nữ trên bục phát biểu, im lặng đoán xem rốt cuộc họ đang muốn làm gì. Sếp Lý nhìn cô ngẩn ngơ giống như một con búp bê vô hồn, gương mặt vui vẻ dần tái đi. Quách Hà ngồi cạnh cũng len lén lau mồ hôi, nhíu mày, giả vờ ho một tiếng. Tiếng động bất ngờ vọng đến phá vỡ sự im lặng, Bạch Tiểu Thuần giật mình, nhìn về phía Adam, nhận ra đầu óc mình đã mất tập trung vào thời khắc cần tập trung tinh thần nhất. Tất cả sự thay đổi cảm xúc thực ra không quá mười giây nhưng cô lại có cảm giác nó kéo dài vô tận, vội vàng cầm micro bắt đầu phiên dịch. Khổ nỗi, chiếc micro không phát ra âm thanh nào, những gì cô nghe được chỉ là những âm thanh run rẩy như tiếng muỗi vo ve của chính mình. Sự căng thẳng và xấu hổ lan khắp cơ thể, bình thường cô chẳng thiếu những mẹo vặt, vậy mà lúc này chẳng khác gì một con ngốc. Có ai đó bắt đầu bàn luận, mặt cô đỏ bừng, hận nỗi không có tia sét nào đánh thẳng xuống đầu mình cho xong. Đúng lúc đó, MC định bước lên, một mùi hương bạc hà nhè nhẹ đã ùa đến bao bọc lấy cô, Adam điềm tĩnh bước tới, đưa cho cô chiếc micro trong tay, nói nhỏ một câu:
“Cứ mỉm cười, coi tất cả những người đang ngồi dưới kia là những hòn đá.”
Giọng nói ấm áp giống như làn nước suối dưới ánh trăng, có một sức mạnh thần kỳ làm trái tim con người bình tâm trở lại. Cảm giác bất an và hoang mang dần tan biến, Bạch Tiểu Thuần cầm micro, khẽ cong khóe môi tươi tắn, mỉm cười rạng rỡ… Cho dù vậy, chỉ có cô và ông trời hiểu rõ, vẻ rạng rỡ đó chẳng qua chỉ là sự miễn cưỡng mà thôi. Khi đầu óc đã minh mẫn hơn, cô chợt nghe thấy Adam rảo bước quay trở lại bục phát biểu tươi cười nói: “Có người đã nghiên cứu và chỉ ra rằng, giọng nói của con người có mối quan hệ nhất định với thể trọng và chiều cao, người Trung Quốc cũng có một câu thành ngữ nghĩa gần giống như vậy, ý chỉ giọng nói h


Polly po-cket