Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài
Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
nếu không sao lại phải làm ra vẻ lần đầu tiên nghe thấy tên mình?
“Nhìn Bạch tiểu thư có vẻ không phải người ở đây, cô từ đâu đến thành phố G làm việc vậy? Good là một doanh nghiệp nước ngoài rất tốt, xem ra cô rất may mắn.”
Những lời nói ôn hòa, nhẹ nhàng đã chứng minh cho suy nghĩ của cô, cô khẽ mỉm cười, ngước đôi mắt trong trẻo.
“Thầy Thư thật có mắt nhìn người, cháu là người Tứ Xuyên, đến thành phố G học đại học rồi làm việc, được khoảng bảy, tám năm rồi.”
Rõ ràng mạch lạc, không mềm, không cứng, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhận ra, đối lập với thần sắc bất động hóa ra lại là cảm giác này: Cả hai biết rõ nhau, mỗi người đều có những suy nghĩ trong lòng nhưng lại giả bộ nhẹ nhàng như chẳng có gì.
Có những thứ không thể học được cho đến khi chính mình trải qua.
Ha, nếu không trải qua giây phút mặt đối mặt như thế này, cô sao có thể hiểu được trong giây lát như vậy?
“Quả nhiên mồm mép lanh lợi.”
Thư Kiến khẽ nói, trong ánh mắt soi xét kĩ lưỡng thoắt ẩn thoắt hiện vẻ khinh thị. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy điều đó, bỗng nhớ lại trước đây, khi nói chuyện phiếm, Thư Hạo Nhiên từng nói với cô, bà mẹ Trình Cẩm Tâm của anh ta cho dù là về gia thế hay địa vị đều hơn ông chồng, là người từ thủ đô đến đây, bà ta có lẽ có cảm giác mình ưu việt hơn hẳn những người ở đây, trong nhà bà nói một, không ai dám nói hai. Còn bố anh ta, luôn bị vợ quản nghiêm ngặt. Những lời này nghe có vẻ xuất phát từ sự yêu mến và kính trọng nhưng không thể hoàn toàn phủ nhận rằng sự thành công của Thư Kiến không thể nào so được với bà vợ. Thư Kiến nói những lời này có lẽ là do ảnh hưởng từ vợ.
“Thư Kiến tiên sinh nói gì vậy?”
Adam không hiểu, mỉm cười nhìn người con gái từ chỗ lo lắng, bất an chuyển thành ung dung, bình đạm đang đứng cạnh mình, cảm thấy vô cùng thích thú và yên tâm. Anh luôn tin rằng cô có khả năng đó, chỉ có điều, cô luôn cất giấu nó thật kĩ, giống như một tiềm năng, nếu không đúng thời điểm, không thể bộc lộ. Cố gắng tránh ánh nhìn gườm gườm phức tạp từ phía Thư Kiến, Bạch Tiểu Thuần ngẩng lên, nhìn đôi mắt xanh lam có nét động viên kỳ lạ ấy, trả lời lưu loát: “Ông ấy khen tôi nói năng nhanh nhẹn.”
“Sherry quả thực rất khá, kể từ khi tôi nhậm chức, cô ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”
Nụ cười tươi tắn như đóa cúc dại nở trong gió xuân, Thư Kiến cũng không muốn tỏ ra quá đáng với một cô gái trẻ trước mặt bao nhiêu người, bật cười coi như đáp lễ. So với sự bình tĩnh thỏa hiệp của bố mình, Thư Hạo Nhiên trẻ người non dạ xốc nổi hơn rất nhiều, uống cạn hai ly rượu nhỏ, gương mặt trắng trẻo phớt hồng. Cuộc gặp không mời mà đến khiến anh lo sợ, không phải lo sợ bố mình sẽ gây khó dễ, mà anh lo Bạch Tiểu Thuần ngốc nghếch sẽ lo lắng, ngượng ngùng, kết quả thì sao, ngoại trừ cái nhìn len lén ban đầu, cô hoàn toàn bình thản biết tiến biết lui. Với anh, Bạch Tiểu Thuần giờ đây hoàn toàn xa lạ. Đặt tay lên vai con trai, Thư Kiến mỉm cười, khéo léo chuyển sang một chủ đề vô cùng quen thuộc: “Không biết Adam tiên sinh đã nghe nói đến dự án Du Thành CBD[5'> chưa?”
[4'> CDB: viết tắt của Central Business District, khu trung tâm hành chính và thương mại của một quốc gia hay một thành phố.
“Tôi có nghe nói.”
“Dự án này được chính phủ đầu tư rất lớn, yêu cầu dốc toàn lực tạo dựng một CBD tốt nhất, hiện đại nhất khu vực phía tây nam, theo tôi được biết, cả công trình dự toán tám nghìn vạn cho nghiệp vụ của quý công ty.”
“Quả thực là một dự án lớn.” Thêm vào một câu chẳng mặn chẳng nhạt, thấy sếp Lý vẫy tay, Adam lịch sự nói: “Cảm ơn Thư tiên sinh đã cung cấp thông tin, nếu ngài không phiền, tôi đến phía kia một lát, chúng ta sẽ gặp lại nhau trong buổi party ngày mai.”
“Ngày mai gặp lại.” Đôi mắt ẩn khuất phía sau cặp kính phản chiếu ánh sáng màu xanh tím chợt khựng lại, Thư Kiến bình thản, làm động tác xin mời, lịch sự chào tạm biệt.
“Thưa thầy, dự án Du Thành CBD tuy do Viện Thiết kế số 3 Bắc Kinh tiếp nhận, nhưng em nghe nói Viện trưởng Hứa có ý mời thầy cùng tham dự, đúng không ạ? Có thầy cùng tham gia…”
Biết ánh mắt của Thư Hạo Nhiên vẫn chưa rời khỏi, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy như có vật gì đó đang bò sau lưng. Một câu nói lờ mờ truyền đến rồi lập tức bị những tiếng cụng ly át đi, cô có một dự cảm… Nếu Thư Kiến thực sự tham dự vào việc thiết kế Du Thành CBD thì việc ông ta nhắc đến không chỉ là vì có ý muốn cung cấp một số tin tức trong ngành chứ?
Ánh sáng ngập tràn, không gian náo nhiệt.
Tới chín rưỡi, bữa tiệc mới kết thúc, Adam đã tiếp khách cả buổi tối, anh từ chối lời mời đi tắm suối nước nóng của các đồng nghiệp khác, nói muốn nghỉ ngơi. Với đề nghị của Tổng giám đốc, sếp Lý trước nay chưa bao giờ làm trái, lập tức tìm người phụ trách sắp xếp phòng để lấy chìa khóa. Tối qua Bạch Tiểu Thuần mất ngủ, cô cũng cảm thấy rất mệt, và không muốn gặp lại Thư Hạo Nhiên nên cô cũng quay về phòng.
Đợi sếp Lý mặt mày tươi tỉnh cầm thẻ phòng đến, trong lúc mệt mỏi rã rời, cô lập tức nhận được tin sét đánh ngang tai… Do là nhà đầu tư quan trọng, chỗ nghỉ được sắp xếp đặc biệt cho Adam là một