Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

trong nhau sự nhớ nhung. Cô im lặng chấp nhận, chỉ hỏi một câu: “Năm năm chờ đợi, hơn một nghìn tám trăm ngày đêm... Thư Hạo Nhiên, giờ đây em chỉ có thể cảm ơn anh đã tặng cho em một tình yêu không mang lại điều gì, phải không?”
Nụ cười của anh chỉ kèm theo duy nhất một tiếng thở dài vô tận. Khi nghe thấy anh nói lời chia tay, cô không hề rơi lệ, nhưng khi tiếng thở dài ấy vọng đến bên tai, những giọt nước mắt lập tức vượt khỏi sự kiểm soát, tuôn rơi... Khi mối quan hệ giữa hai người chỉ còn lại những tiếng thở dài ngao ngán, đó là lúc nó sắp chấp nhận cái chết. Cho dù có cãi nhau ghê gớm đến đâu, lòng đau như cắt, cô cũng chưa từng thở dài, chưa từng tuyệt vọng, còn anh, người con trai luôn miệng nói muốn lấy cô làm vợ, đã đến lãnh địa chết chóc của tình yêu trước một bước. Cô đã làm gì để vượt qua hai tuần sau khi chia tay, Bạch Tiểu Thuần không còn nhớ nữa, hình như ngoài sự ngẩn ngơ, chỉ là sự ngơ ngẩn. Thì ra, khi thứ tình cảm quan trọng nhất trong cuộc đời rời xa, sẽ không lập tức đau đớn đến chết mà nỗi đau đớn sẽ ăn sâu vào da thịt mà tồn tại mãi trong đó.
Thư Hạo Nhiên biến mất, sạch sẽ đến mức chưa bao giờ xuất hiện, icon QQ hoặc MSN không bao giờ sáng, email gửi càng ngày càng ít, khiến Bạch Tiểu Thuần thường cảm thấy mình như vừa mơ một giấc mơ tình yêu tươi đẹp, trong giấc mơ, cô dốc toàn bộ sức lực để yêu, sau khi tỉnh dậy thì chẳng còn dấu vết gì nữa. Cô sống mà như đã chết, hơn một năm qua đi vẫn chưa thoát khỏi bóng đen của cuộc tình tan vỡ, Lạc Lạc lúc đầu mắng cô như té tát, sau bắt đầu chuyển sang mềm mỏng khuyên nhủ, nếu không thể quên đi, chi bằng xác nhận lại một lần nữa với anh ta, nếu có thể thay đổi được thì đúng là một điều tuyệt vời, còn nếu không được thì cũng mau chóng từ bỏ. Sợ bạn mình không dám làm vậy, cô còn liệt kê một list dài dằng dặc đủ các lý do lớn bé, nào là đàn ông phải nể mặt, rồi thì tình yêu phải có một bên thúc đẩy. Thực ra điều mà cô ấy không biết đó là, đối với Bạch Tiểu Thuần, cả ngàn lý do cũng không thể đánh bại một điều...
Cô yêu anh.
Chỉ duy nhất điều đó đã đủ rồi.
Có khi, lúc mất đi tình yêu, người ta mới hiểu được nó đã từng thực sự tồn tại hay chưa, sức sống của sự tồn tại ấy lớn đến mức nào. Điều này mãi mãi là một mệnh đề mâu thuẫn đáng sợ. Sau nỗ lực động viên tiếp theo của Lạc Lạc, cuối cùng cô đã bấm một dãy số mà đến nằm mơ cũng không thể đọc sai. Khi cô do dự hết lần này đến lần khác, lấy hết dũng khí hỏi rằng có thể còn cơ hội quay về hay không, trái tim đập nhanh đến thế, thấp thỏm đến thế, còn hơn cả đối diện với sự sống chết.
Sau khi im lặng hồi lâu, Thư Hạo Nhiên hờ hững trả lời: “Lòng em đầy sự trách móc, còn trong anh là sự bất lực, coi như anh có lỗi với em. Tiểu Bạch, cứ như vậy đi...”
Cứ như vậy đi, cứ kết thúc như vậy đi.
Trong một đêm gió lạnh, cô nép mình trong một góc không người, đau đớn gào khóc. Từ đó trở đi, Bạch Tiểu Thuần không còn khóc về tình yêu trước mặt bất kỳ người nào nữa. Nếu muốn khóc, cô sẽ trốn trong chăn hoặc tìm một nơi hoang vắng không người. Thành phố G lớn đến vậy, hồi ức nhiều như thế, sau mỗi lần gào khóc vì bắt gặp một khung cảnh nào đó, nước mắt rồi cũng sẽ cạn dần, không phải sao? Che giấu vết thương, học cách cười hi hi ha ha, đối diện với cuộc đời. Nhưng đáng tiếc, đời người chưa bao giờ là một quỹ đạo bất định. Anh trở về, nhưng bọn họ của ngày xưa đã bị một thứ ác ma ẩn mình trong dòng chảy của thời gian nuốt dần, nuốt mòn. Điều mà cô hoài niệm là hai người trẻ tuổi với tình yêu thuần khiến, chứ không phải anh và cô của bây giờ. Còn gì đau đớn hơn khi tận mắt chứng kiến mối tình của mình không bao giờ có thể trở về như trước đây được nữa? Trên thế gian này, điều tàn nhẫn và bất lực nhất chẳng phải là điều đó sao? Vẫn là hai con người ấy, vai kề vai đứng cạnh nhau, nhưng chẳng hề có chút động tĩnh, thời gian đã vẽ ra một khoảng cách cứ thế xa dần. Vì thế, với Bạch Tiểu Thuần, sự tức giận của Thư Hạo Nhiên tối qua chứng minh anh ta rất đau đớn, khiến những sợi dây thần kinh mềm yếu trong cô rung lên...
Không thể trở lại như trước nữa.
Không bao giờ có thể trở lại như trước được nữa.
Kể từ khi Thư Hạo Nhiên trở về, đã bao lần nước mắt tuôn rơi, nhưng cô chưa bao giờ khóc nhiều như tối nay, như muốn trút bỏ tất cả những nỗi ấm ức trong lòng. Những tiếng khóc xé nát tâm can khiến Adam cảm thấy trong lòng vô cùng nặng nề, có lẽ lúc này không có gì thích hợp hơn một cái ôm. Quyết định làm một cuộc “đại phẫu” cho người con gái này, việc cần làm tiếp theo là phải đắp thuốc, từ từ chờ đợi nó liền sẹo rồi lành hẳn. Lần đầu tiên anh nhận ra mình là một người rất kiên nhẫn. Chỉ cần sự kiên nhẫn, chu đáo thật sự cần thiết cho tiến trình chậm chạp ấy, anh xin tình nguyện. Cơ thể nằm gọn trong vòng tay chuyển từ nức nở, thút thít sang run rẩy, không biết là bao lâu, Bạch Tiểu Thuần dần dần bình tâm lại sau cơn đau đớn bất ngờ ập đến. Một mảng ướt đẫm trên ngực áo sơ mi trắng tinh như đang nhắc nhở cô rằng, cô chẳng hề để ý đến hình tượng chút nào, Bạch Tiểu Thuần đưa tay lau mắt, kh