Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

nhiều. Thư Hạo Nhiên chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, chắc hẳn vì không muốn làm cho cô lo lắng hoặc căm hận bố mẹ anh. Đúng là anh không hẳn chưa từng phải trả giá. Đáng tiếc, sự trả giá của anh và nỗ lực của cô cuối cùng đã bại trận trong chính bàn tay người cha, người mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng anh.
[2'> Cây cầu độc mộc: chỉ chiếc cầu làm từ thân cây khô, bắc qua sông, qua rạch.
Thư thị phu nhân có sai không?
Không hề. Là bố mẹ, bọn họ tạo dựng đường đời tốt đẹp cho con trai mình, đâu có gì là sai?
Thư Hạo Nhiên có sai không?
Không hề. Anh có thể đã từng phản bội, từng ích kỷ nhưng cũng đã từng yêu thương, đã từng phải trả giá.
Thế thì cô đã sai ư?
Hình như cũng không phải, để họ có thể được sống mãi bên nhau, cô đã hy sinh những năm tháng thanh xuân quý giá nhất trong cuộc đời người con gái. Chẳng có ai sai cả, hoặc giả, là ông trời đã sai, ông ấy đã dùng mối tình như hoa nở rực rỡ để bày ra một trò chơi mà tạo hóa dành cho con người. Những thị phi, sai đúng bay qua trong đầu cô như những đám mây, trong lòng Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn đau, cũng chẳng vui mừng.
“Tôi muốn về phòng. Chúc ngủ ngon.”
Im lặng quá lâu, đôi môi mím chặt hé mở, có cảm giác đau như vừa bị ai đó rạch ra. Môi còn như vậy, trái tim sao có thể không đau? Chỉ là đau đến bây giờ, có lẽ đã đủ rồi. Dáng người nhỏ nhắn càng lúc càng xa, Adam cảm thấy trái tim mình trống rỗng. Nhìn thấy cô chuẩn bị ngoặt sang một đoạn cầu thang khác, anh vội vàng nói: “Sherry, có rất nhiều người muốn sống hết đời mà không biết rõ chân tướng sự việc, nhưng tôi lại lựa chọn nói ra tất cả sự thực tàn khốc, em có trách tôi nhiều chuyện không?”
“Không đâu.” Đứng giữa chiếu nghỉ, Bạch Tiểu Thuần quay đầu. “Anh quan tâm đến tôi, tôi hiểu điều đó.”
Nếu không phải vậy, chắc hẳn anh chẳng cần phải bước vào vũng nước bẩn ấy làm gì.
“Cảm ơn em đã hiểu. Ngủ ngon nhé! Hy vọng ngày mai sẽ được nhìn thấy em tươi cười.”
“Tôi cũng hy vọng như vậy.” Một nụ cười thoảng nhẹ khó nhận ra hiện trên khóe môi, cô định bước tiếp lên lầu, chợt dừng lại, hỏi: “Nếu đã lựa chọn nói ra sự tàn khốc, tại sao không nói cho tôi ngay ngày anh gặp Thư Kiến, hôm đó hai người đã nói những gì?”
Khẽ ngẩng đầu nhìn thân hình nhỏ nhắn đứng trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn, Adam khựng lại. Khẽ nhướng mày, giọng nói trầm ấm của anh vang lên trong ngôi nhà yên tĩnh, giống như một tiếng vọng về từ những năm tháng xa xôi, có cảm giác lạnh như gió sương thổi tới: “Thư tiên sinh nói, ông ấy có thể giúp công ty giành được dự án tàu điện ngầm, điều kiện duy nhất là tôi có thể dùng chức vị tổng giám đốc để loại trừ em, không để em tiếp xúc nhiều với Nick hoặc nghĩ cách nào đó ngăn cản hai người trở lại với nhau. Ngoài ra, không còn yêu cầu gì khác. Ông ấy còn hứa rằng, chỉ cần hợp tác với ông ấy, Good sẽ nhận được một sự đãi ngộ chưa từng có trong lịch sử tại thị trường phía nam.”
“Vì một người nhỏ bé như tôi mà làm ảnh hưởng đến chuyện lớn, có đáng không?”
Bạch Tiểu Thuần cười đau đớn.
Đã phải nghĩ đến từ lâu rồi, không đúng sao?
Dựa vào khả năng của Thư thị phu nhân, nếu muốn biết rõ tình hình của cô thì còn gì đơn giản hơn? Chỉ cần bị đuổi khỏi Good, chắc chắn cô sẽ chẳng còn chốn dung thân nào ở thành phố G này.
“Adam, cảm ơn anh!”
Mãi đến lúc này, mọi nút thắt trong lòng cô mới được tháo gỡ... Tại sao sau khi bước ra từ trà trang, Adam không hề nói một lời về dự án tàu điện ngầm? Tại sao khi ở cửa Lộc Minh sơn trang lại yêu cầu cô đi cùng anh một cách không bình thường? Tại sao anh lại nói những lời đó lúc ở Westin? Thực ra, chỉ cần qua một cuộc gặp mặt anh đã biết rõ tất cả. Nếu như không phải nghe được những điều đó từ Tiết Vịnh Vi, e rằng anh mãi mãi sẽ không bao giờ nói ra nội dung cuộc gặp mặt đó, vì không nói ra quả thực sẽ tốt hơn.
“Không có gì, chỉ là tôi cảm thấy em xứng đáng có được tình yêu tuyệt vời hơn.” Adam khẽ mỉm cười, dừng lại một giây rồi mới dịu dàng nói tiếp: “Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã nghĩ như vậy rồi.”
“Lần gặp đầu tiên?”
Vừa mới trải qua khoảng thời gian đau buốt tim, Bạch Tiểu Thuần chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ lại sự việc đáng xấu hổ ấy, vội vàng nói tạm biệt rồi đi tiếp lên lầu. Cô không hề nhìn thấy Adam vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt từ tươi sáng chuyển sang u tối, buông tiếng thở dài tiếc nuối.






Chỉ có điều phụ nữ rất dễ yêu sâu đậm
Cuộc giao lưu với các bên kỹ thuật kéo dài cả một ngày, khô khan và bực bội. Đến tối, khi MC thông báo buổi vũ hội bắt đầu, sự hưng phấn đã kìm nén suốt một ngày của mọi người bỗng như vỡ òa, không khí vô cùng hòa hợp và náo nhiệt. Bạch Tiểu Thuần cùng Adam ngồi trong khu vực nghỉ ngơi bao quanh bởi dây leo và hoa tươi, thỉnh thoảng nói chuyện với một số người đến chào hỏi, còn lại là thư giãn. Nhìn bên trong hội trường, ánh sáng lộng lẫy bao trùm khắp nơi, mùi hương lan tỏa, những bước nhảy theo tiết tấu quét trong ánh đèn lấp lánh chiếu rọi, tạo ra ánh sáng đủ màu s


Polaroid