Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
àn giọng nói: “Xin lỗi, tôi không nên lớn tiếng với anh.”
“Tôi không để tâm chuyện đó.”
Rút chiếc khăn tay màu xanh nước biển từ trong túi áo ra, nhẹ nhàng lau khuôn mặt đẫm nước mắt của cô, Adam khẽ cử động đôi chân hơi tê do đứng quá lâu, dịu dàng nói: “Có người nói, một người có thể khóc thoải mái trước mặt một người khác, điều đó nói lên rằng người ấy không hề coi người kia là người ngoài.”
Cố gượng cười, cô cầm chiếc khăn tay phảng phất mùi bạc hà thơm mát, trở về điểm đầu tiên của vấn đề: “Có thể nói cho tôi biết tại sao anh lại biết chuyện liên quan đến chú tôi không? Nếu anh không muốn nói...”
“Là Vivian nói cho tôi.”
“Cô ấy?” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, quả thật không thể hiểu nổi người con gái mà mỗi lần xuất hiện đều mặt mày rạng rỡ đến mê hoặc ấy.
“Ok, tôi không nên nói dối em. Thực ra...” Adam ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng thoáng vẻ bất an. “Là tôi chủ động hỏi cô ấy.”
Bạch Tiểu Thuần đang vặn xoắn chiếc khăn tay bỗng khựng lại. Nhìn thấy vẻ mặt lúc nào cũng tự tin của anh hơi có chút bất an, cô cúi đầu khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên chiếc khăn màu xanh tươi mát nơi cổ tay.
“Những gì đã xảy ra thì cũng xảy ra rồi, cô ấy biết cũng không có gì lạ. Chuyện xảy ra lâu như vậy, tôi cũng ít khi nghĩ lại lắm, người khác nghĩ thế nào, tôi không còn quan tâm nữa.”
“Em là người đơn giản như một đứa trẻ, tôi không hề cảm thấy sự việc ấy hoàn toàn là lỗi của em.”
“Đúng là chú tôi đã chủ động liên lạc với Trình Cẩm Tâm và quả thực Trình Cẩm Tâm cũng đã gọi cho tôi một lần...”
“Bà Trình là quan chức quan trọng trong chính quyền thành phố G, chú Bạch của em ở nơi cách xa thành phố, nếu như không có ai gợi ý, em nghĩ chú Bạch có thể dễ dàng liên hệ được với bà Trình sao?”
“Gì cơ...” Lại một lần nữa trái tim giật thót, Bạch Tiểu Thuần như bị ai đó bóp cổ, sau đó thả lỏng chiếc khăn lụa trên cổ tay. “Là ý gì?”
“Em hiểu mà.”
Ngước nhìn cặp mắt màu xanh lam tĩnh lặng như mặt nước hồ, cô cảm thấy mọi thứ như mờ đi, bám chặt vào lan can, lắc đầu nguầy nguậy.
“Anh muốn nói chú tôi có thể liên lạc được với Trình Cẩm Tâm là do bà ấy, còn bà ấy chủ động... bà ấy chẳng qua chỉ cần dùng đến một chút quan hệ để đạt được mục đích. Thư Hạo Nhiên là con ruột của bà ấy, lúc đầu có thể không biết việc làm của mẹ mình nhưng sau này không thể không biết gì, vì thế, sau đó anh ta chủ động đến tìm gặp tôi không phải do tình yêu sâu đậm thế nào, mà chỉ là vì phát hiện ra tôi bị oan...”
Càng nói tim càng đau, càng không dám nghĩ xa hơn. Nếu như điều nghi hoặc mà Adam nói ra và những suy đoán của mình đều là sự thực, thì từ vài năm trước đây, Thư Hạo Nhiên và mình đã là hai quân cờ trên một ván cờ, kết cục thế nào, chẳng qua phụ thuộc vào kỳ thủ phía sau bàn cờ ấy. Quá dễ để nhìn ra, Trình Cẩm Tâm trong vai một kỳ thủ thao túng toàn bộ bàn cờ, không chỉ cao minh, khả năng nắm bắt thế cục quá tốt, mà thủ đoạn cũng vô cùng độc đáo. Hàng mi màu đen run rẩy, Adam trả lời khách quan: “Xin lỗi, tôi không thể nói những suy nghĩ của em đúng hay sai, nhưng tôi cảm thấy việc chú Bạch có thể dễ dàng liên hệ được với bà Trình quả thực có điều gì đó không bình thường. Khi đó, em có nghi ngờ điều gì không?”
“Nghi ngờ?” Một nụ cười khô như chiếc lá rụng xuất hiện nơi khóe môi, Bạch Tiểu Thuần ngập ngừng nói: “Trước đây, Thư Hạo Nhiên đến nhà tôi cũng chỉ giới thiệu qua Trình Cẩm Tâm làm việc trong ủy ban tỉnh, tôi nghĩ rằng chú mình cũng chỉ có bệnh thì vái tứ phương. Sau này khi chú được thả ra, tôi một mặt tự cảm thấy may mắn rồi một mặt bị cuốn vào những mâu thuẫn với Thư Hạo Nhiên, còn đâu mà nghi với chả ngờ. Hơn nữa, tuy biết Thư thị phu nhân trước giờ vẫn không tán thành việc con trai bà và tôi yêu nhau, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ...”
“Chưa bao giờ nghĩ bọn họ sẽ dùng những thủ đoạn để đối phó với mối tình trong sáng của bọn em?”
“Đúng vậy. Có công mài sắt có ngày nên kim, thậm chí tôi đã từng nghĩ bao nhiêu cách để đối tốt với họ, chỉ cần họ không vì sự tồn tại của tôi mà tức giận với Thư Hạo Nhiên.”
Những giọt nước mắt trên chiếc áo dần lan đến ngực. Những giọt nước thấm qua da, trái tim vốn dĩ phải cảm thấy lạnh lại giống như bị bỏng rát, từng hồi đau đớn. Bàn tay buông thõng bất giác khẽ nắm lại, anh càng cảm thấy không nỡ nhưng lý trí được rèn luyện trong nhiều năm đã nhắc nhở anh... Lúc này không nỡ chính là một sự tàn nhẫn về sau. Anh hít một hơi sâu, lặng lẽ nhìn những vết đỏ thẫm đến thắt lòng trên cổ người con gái đối diện, nói rõ ràng từng tiếng: “Vivian còn nói, đáng lẽ học xong đại học Nick mới đi Anh du học, đăng ký học thạc sĩ hoặc học thạc sĩ – tiến sĩ tại Nottingham, nhưng thời gian ra nước ngoài của anh ta đã chuyển thành năm thứ hai đại học.”
“Vì sự tồn tại của tôi?”
Cuối cùng cũng tỉnh ngộ, chỉ là cái giá quá đắt, khiến Bạch Tiểu Thuần ước gì mình chưa bao giờ quen biết Thư Hạo Nhiên. Nếu chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ yêu, anh sẽ đi trên con đường rực rỡ ánh dương của anh, cô sẽ đi trên cây cầu độc mộc[2'> của cô. Sẽ hạnh phúc hơn hiện tại rất