Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

trước mặt anh, chỉ vì sự tôn nghiêm đằng sau những điều đó đã vỡ vụn. Trải qua một cái Tết không mùi, không vị, sau khi tan sở, Thư Hạo Nhiên chủ động liên lạc hẹn gặp cô. Vốn chuẩn bị sẵn tinh thần cho sự chia ly nhưng vừa gặp nhau, anh đã ôm chặt lấy cô, thành khẩn xin lỗi và giải thích thời gian qua không phải anh cố tình trốn tránh, chỉ là muốn cho mình thời gian để bình tĩnh trở lại. Trong cái ôm dịu dàng và những lời thì thầm âu yếm, cô khóc nức nở. Trước mặt người cô yêu sâu đậm, cô lúc nào cũng mềm yếu, vài câu nói là đã có thể cười, vài câu lại có thể khóc ngay được. Sau đó, hoang mang như vừa hồi sinh sau một lần chết hụt, cô bất an hỏi anh về cảnh tượng bắt gặp khi đi dạo phố hôm ấy. Thư Hạo Nhiên ôm lấy cô, ánh mắt như toát ra một làn sương gần như mê hoặc, trả lời: “Cô ấy là Tiết Vịnh Vi, gia thế gần giống với anh nên cảm giác chạy trốn em, cô ấy hiểu rõ nhất. Anh và cô ấy, quá giống nhau mà lại không giống nhau cho lắm, không thể yêu nhau được.”
Một câu nói dập tắt toàn bộ những nghi hoặc và buồn bã mà cô do dự không biết có nên nói ra.
Anh nói, cô tin.
Đây là chuyện quen thuộc trong tình yêu của họ, vì thế lần đầu tiên nghe đến cái tên Tiết Vịnh Vi, cô tin. Xa cách một thời gian dài rồi lại quay trở về, đương nhiên không thể thiếu những lời ngọt ngào có cánh. Chỉ có điều khi ấy, khi Bạch Tiểu Thuần nằm gọn trong vòng tay Thư Hạo Nhiên vừa khóc vừa cười, cô không ngờ được rằng, khi một lần nữa nghe đến cái tên đáng yêu nhẹ nhàng ấy lướt qua bên tai lại là trong một đêm Anh – Trung xa cách.






Do lệch múi giờ, thời gian họ gọi điện cho nhau đều hẹn trước. Buổi sáng hôm ấy, cô gọi cho anh như đã hẹn, rất lâu không có người nhấc máy rồi bỗng nhẹ nhàng truyền đến câu nói: “Hi, This is Vivian Xue speaking, I am sorry...”
Cô cứ nghĩ mình gọi nhầm số, nhỏ nhẹ nói rằng mình cần gặp Thư Hạo Nhiên, có phải gọi nhầm số không. Vài năm đã trôi qua, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn nhớ như in cảm giác của buổi sáng hôm ấy.
Mùa xuân ấm áp, hoa nở rực rỡ trong thành phố G, còn cô như đứng giữa băng tuyết giá lạnh. Chất giọng ngọt ngào ở đầu máy bên kia mang sự uể oải, chậm rãi khó diễn tả bằng lời, cô hận khả năng tưởng tượng của mình quá phong phú, những khung cảnh không hề muốn chứng kiến cứ dồn dập ùa đến. Thực tế đã chứng minh, tưởng tượng mãi mãi không thể đáng sợ như hiện thực, người con gái phía bên kia ngừng lại một lúc, trả lời: “Thư Hạo Nhiên đang tắm, ban nãy mệt quá. Vừa vào nhà tắm xong, chị muốn đợi hay một lát nữa gọi lại?”
Nửa đêm, mệt quá, đang tắm, người con gái đã từng khoác tay, sự thân mật đến mức độ có thể tùy ý nghe điện thoại... Những từ ngữ như chẳng liên quan đến nhau lập tức hóa thành một bức tranh sống động mà bất cứ người bình thường nào cũng có thể nghĩ đến một cách kỳ diệu. Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nói nhẹ nhàng rằng không cần. Chỉ có hai từ, cô phải dùng đến sức lực của cả cơ thể. Không biết đúng là do mệt mỏi quá độ hay đắm chìm trong sự dịu dàng quên cả thời gian, mãi đến ngày hôm sau, Thư Hạo Nhiên mới gọi điện, vội vàng giải thích chuyện xảy ra tối qua. Anh nói đó là một sự hiểu lầm, giữa bọn họ không hề xảy ra chuyện gì, anh và Tiết Vịnh Vi là do có những nét giống nhau nên khó tránh khỏi có những sự thân mật nơi đất khách quê người. Cô vừa nghe điện vừa khóc, không ngừng nhớ đến ánh mắt của anh khi lần đầu tiên nhắc tới cái tên Tiết Vịnh Vi trước mặt cô.
Khi ấy, cô cứ nghĩ đó là sự mê hoặc.
Cô lắc đầu, kiên quyết yêu cầu. Còn anh, nhận ra cô không phải đang đùa, bỗng nhiên lại không vui. Hai người yêu thương nhau nếu như có một ngày thù oán nhau, nhất định sẽ trở thành sát thủ khiếp sợ nhất, chiêu nào cũng tấn công hết sức, thắng mà không cần đổ máu. Biết rõ không thể động đến chuyện Bạch Thế Dũng, Thư Hạo Nhiên vẫn cứ gợi lên, lời lẽ sắc nhọn, mỗi lần như vậy đều khiến cô không còn đường lui, đắng ngắt như nuốt phải hoàng liên. Biết rõ không được nhắc đến Tiết Vịnh Vi, Bạch Tiểu Thuần một mực phải nhắc, những lời châm chọc cạnh khóe đầy tính sát thương, câu nào cũng khiến anh không thể chống đỡ, cuối cùng không còn cách nào khác anh phải tức giận thừa nhận. Lúc kích động chẳng còn lí trí nữa, giống như yêu đến không thể chia lìa rồi phân ly. Giả sử tình yêu là một cốc nước hoa quả nguyên chất thì một lần tranh cãi cũng giống thêm một cốc nước lọc, pha càng nhiều, đương nhiên sẽ nhạt dần, đến khi không thể cảm nhận được mùi vị ban đầu nữa.
Những cuộc cãi vã không có điểm dừng khiến thế giới của cả hai trở nên u uất, cuối cùng cô và anh đều quá mệt mỏi, chẳng còn nhớ ai đã nói chia tay trước, chia tay rồi lại làm lành, làm lành rồi lại chia tay, sau vài lần như vậy, vào tiết trời mùa thu mà Bạch Tiểu Thuần yêu thích nhất, tình yêu của cô chào đón một mùa đông về sớm. Thư Hạo Nhiên âu sầu nói cả hai đều đã mệt mỏi, chẳng bằng chia tay còn hơn hết lần này đến lần khác khiến người kia đau đớn đến cùng cực để đổi lấy một thứ tình yêu đã vụn vỡ, chia tay bây giờ thì ít nhất cả hai còn giữ lại


XtGem Forum catalog