Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
ôi!”
Một con mãnh thú đã im lặng quá lâu một khi tỉnh dậy thì mạnh bạo, hung tàn hơn bao giờ hết. Nói đến câu cuối cùng, cô chỉ thút thít không thành tiếng, những lời nói ra đều bằng tiếng Trung. Giọng nói khàn đặc của người con gái vang vọng trong tòa biệt thự rộng lớn, những âm thanh kìm nén lọt đến tai, khiến trái tim người nghe run rẩy. Adam không thể hiểu hết toàn bộ nhưng qua thần sắc và ngôn ngữ cơ thể kích động đến cực độ của cô, anh đã tìm được câu trả lời mong muốn. Anh im lặng bước lên phía trước, dừng lại tại bậc thang thấp hơn bậc cô đang đứng, đôi mắt xanh trong vắt toát lên vẻ xót xa đến vô hạn.
Đưa tay ôm cô vào lòng, cảm nhận được rõ ràng sự run rẩy từ người cô truyền đến trái tim, làm dấy lên nhịp đập thình thịch trong lòng. Cảm giác như trở về những lần tranh cãi, trách móc không có điểm dừng với Thư Hạo Nhiên năm ấy, Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt, nước mắt rơi lã chã như chuỗi tràng hạt bị đứt dây. Sao cô có thể không hiểu hai mạng người và một người sống thực vật tội lỗi đến mức nào, nhưng người phạm tội là người thân có huyết thống đã có ơn giúp đỡ mẹ con cô bao năm qua, làm sao cho vẹn toàn, cô tin không ít người ruột rối như tơ vò khi nghĩ về điều đó.
Khi biết chú mình nhờ người liên hệ với Trình Cẩm Tâm, cô lo lắng vô cùng, một mặt do dự khôn nguôi, cô luôn biết rõ Thư Hạo Nhiên không muốn nhờ vào quyền thế của bố mẹ, mặt khác cảm giác may mắn cứ âm thầm lớn dần trong lòng, còn việc cảm thấy may mắn vì Trình Cẩm Tâm ra tay giúp đỡ hay vì Thư Hạo Nhiên sẽ thấu hiểu tấm lòng của mình đối với chú, cô cũng không tài nào hiểu rõ. Cuối cùng, một nửa cảm giác may mắn của cô đã trở thành hiện thực, người chú bị bắt tạm giam đã nhanh chóng được thả, người bị hại yêu cầu bồi thường mười vạn. Còn nửa kia thì vỡ vụn, Thư Hạo Nhiên biết chuyện, lúc nào cũng bực tức, không chỉ cho rằng cô đã làm vấy một vết mực trên con đường quan trường của mẹ mình, còn lợi dụng tình yêu giữa hai người để đạt được mục đích. Người chú âm thầm nhờ người liên hệ với Trình Cẩm Tâm, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không biết, cô giải thích mãi, nhưng trên thực tế đúng là Bạch Thế Dũng đã chủ động liên lạc với Trình Cẩm Tâm. Trình Cẩm Tâm gọi cho cô, hỏi họ có phải là họ hàng thân thích không, cô đã nói rằng đúng. Quan trọng hơn là, Bạch Thế Dũng được thả ra nguyên vẹn, không chút xây xước, chỉ phải bồi thường mười vạn. Sự thật quá rõ ràng, sự giày vò, tủi nhục và những lời giải thích của cô đều trở thành một sự vô lý hòng che giấu sự thật. Hai mạng người, một cuộc đời thực vật không biết đến bao giờ mới có thể tỉnh dậy lại có thể dùng mười vạn để lo liệu xong xuôi, quả thực là chuyện chưa bao giờ gặp. Biết mình đuối lý, cô khóc lóc khẩn cầu Thư Hạo Nhiên tha thứ nhưng lần nào cũng đau khổ trở về.
Có thể là do yêu cầu quá hoàn mỹ về tình yêu, hoặc cũng có thể do không thể chấp nhận sự giải thích khó chấp nhận của người bạn gái mình yêu thương, sau một lần vô cùng tức tối, dập mạnh điện thoại, Thư Hạo Nhiên biến mất. Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, email, không đăng nhập MSN và QQ, gần một tháng, anh dường như biến mất hoàn toàn, không còn xuất hiện trong thế giới của Bạch Tiểu Thuần nữa. Một mối tình thiên sơn vạn thủy, nếu như cố tình trốn tránh, chắc chắn sẽ trở thành một mê đồ không bao giờ có lời giải. Cái gọi là ngày ngày lên mạng nói chuyện, gọi điện, nhắn tin chẳng qua là đôi bên muốn cho người kia cảm nhận được sự tồn tại của mình. Một khi một trong hai người muốn ra đi, tình yêu sẽ chết.
Thời gian ấy, Bạch Tiểu Thuần vừa về làm việc ở Good không lâu, hằng ngày buổi sáng đi làm, buổi tối dùng nước mắt để rửa mặt, ghê gớm nhất là, trước mặt mọi người trong nhà, vẫn phải giả bộ không hề có chuyện gì... Bạch Thế Dũng là cột chống của nhà họ Bạch, nếu phải vào tù, sau khi mọi chuyện xảy ra, thím và em cô chắc hẳn sẽ khóc đến trời long đất lở, khóc đến mức mất luôn hai mạng người nữa chăng? Huống hồ, trước khi cô đi làm, sự giúp đỡ dù ít hay nhiều của chú, mẹ cô không nhắc đến nhưng cô vẫn hiểu. Cô không nỡ nhìn thấy chú bị đi tù nhiều năm. Vụ tai nạn xảy ra vào cuối tháng Mười, hơn một tháng sau, Thư Hạo Nhiên âm thầm trở về nước.
Từ lâu anh đã nói sẽ cùng cô trở về nhà, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa thực hiện được, điều khiến cô cảm thấy mình gục ngã là anh không chỉ trở về nước mà không nói với cô... Buổi tối khi tan sở, về nhà, bị một người bạn đại học kéo đi dạo phố, trong ánh đèn rực rỡ trên đường phố xe cộ như nêm, cô đứng nơi đầu con phố, từ xa nhìn thấy anh và một người con gái khác cùng đi shopping, tay anh nhét trong túi áo khoác ngoài, người con gái kia khoác lấy tay anh, vô cùng thân mật. Cơn gió lạnh giá thổi khô dòng nước mắt, cô nhớ đến một bài hát cũ có tên Lời chúc phúc nơi góc phố của Đới Bội Ni, ngâm nga suốt trên đường về nhà, rồi ngồi cô đơn đến sáng trên chiếc sofa hai người đã từng ôm nhau.
Nếu là trước đây, chắc chắn cô sẽ lao đến để hỏi cho rõ ngọn ngành.
Nhưng sự việc của chú đã khiến cô hoàn toàn rút lui.
Từ đó, cô đánh mất dũng khí và sự kiêu hãnh khi đứng