The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

n gái vô cùng vô vị và vô sỉ không?”
Mùi thơm của hoa cỏ thấm đẫm lá phổi, Bạch Tiểu Thuần khựng lại, không phải vì cô ấy đã thẳng thắn thừa nhận những gì Thư Hạo Nhiên nói không phải là bịa đặt, mà vì những tính từ cô ấy dành cho chính mình.
Vô vị, vô sỉ?
Bỗng nhớ lại những giọt nước mắt thiếu chút nữa đã rơi xuống của Tiết Vịnh Vi ban nãy, cô lập tức trả lời một cách cân nhắc và khoan dung: “Quá khứ như thế nào sẽ quyết định hiện tại như thế. Cho dù anh ta nói đúng sự thật đi nữa, tôi cũng tin rằng, chẳng có ai khi sinh ra đã tình nguyện trở thành một con người mà mình không mong muốn.”
Khóe miệng hồng tươi như những bông hoa đào rực rỡ trở nên nổi bật trước những đóa ngọc lan nhẹ nhàng e ấp, Tiết Vịnh Vi mỉm cười quay đầu, một sợi tóc nâu đen rủ giữa hàng lông mi nhẹ nhàng toát lên vẻ mơ hồ khiến người ta cảm thấy chua xót: “Cô và tôi gặp nhau chỉ vỏn vẹn có vài lần, đã dùng đến hai từ tin tưởng. Bạch Tiểu Thuần, xem ra Adam nói đúng, cô là một người rất trong sáng. Thư Hạo Nhiên đã từng nói với cô rồi chứ, gia đình tôi và anh ấy gần giống nhau, chỉ có điều mẹ tôi theo nghiệp thương trường, bố theo nghiệp chính trường.”
“Anh ta đã từng nói, chị và anh ta có quá nhiều thứ giống nhau nhưng cũng không giống nhau lắm.”
“Đêm nay trời đẹp quá, rất phù hợp để uống rượu, ôn lại chuyện cũ. Cô có muốn nghe câu chuyện của tôi không?”
Chuyện nói với người thân là những chuyện thường ngày chẳng có gì đáng bàn, còn với người lạ lại có thể nói ra hết những tâm sự giấu kín trong lòng.
Cô không nhớ đã đọc được câu nói này ở đâu, cảm giác buồn man mác bỗng ùa đến, Bạch Tiểu Thuần gật đầu.
Gió thổi qua chỗ dừng chân lạnh lẽo, chiếc đèn treo trên đỉnh đầu đung đưa như đang nhảy múa.
Tiết Vịnh Vi rút một điếu thuốc thơm từ chiếc túi da nhỏ đeo bên người, châm lửa, lớp sơn móng tay đỏ sẫm như máu trong ánh sáng lấp lánh của chiếc gạt tàn. Tiện tay rút chiếc châm ngắn cài tóc ra, cô nhè nhẹ lắc đầu xõa tóc rồi rít một hơi thuốc.






“Trước khi kể chuyện, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn dang dở ban nãy.”
Tiết Vịnh Vi quay người nhìn trực diện, tư thế ngồi thẳng lưng, bắt tréo chân tạo thành nét quyến rũ khó tả.
“Bạch Tiểu Thuần, cảm ơn. Mong cô sẽ có được hạnh phúc vì sự lương thiện của mình.”
“Tôi không hiểu.”
“Buổi tối hôm ở quán ăn tôi chỉ cần nhìn là biết cô vẫn chưa hoàn toàn quên đi mối tình với Thư Hạo Nhiên, vì thế mới muốn nói chuyện riêng với cô. Chắc cô vẫn chưa quên nội dung cuộc nói chuyện ấy, vì khi đó cô tỏ ra khá kinh ngạc.”
“Adam là người nước ngoài, chị và tôi là người Trung Quốc. Tôi không bao giờ muốn làm mất mặt dân tộc mình trước mặt người ngoại quốc, đặc biệt là người Mỹ.”
Nói xong, cô mới nhận ra trong lúc nói quá nhanh, đã vô tình ám chỉ Tiết Vịnh Vi làm mất thể diện, liền lắc đầu xua tay. “Xin lỗi, tôi không có ý nói chị làm mất thể diện, chỉ là... con người tôi đôi lúc chẳng biết kiểu min[2'> gì ấy, nói dễ nghe chút thì là yêu nước, nói khó nghe chút thì là một người mang chủ nghĩa dân tộc cực đoan.”
[2'> Tiếng địa phương của người Tứ Xuyên, tương đương với “kiểu quái gì”.
“Đừng giải thích, tôi hiểu. Kiểu min gì ấy là tiếng địa phương à? Tôi nghe Thư Hạo Nhiên nói, cô là người Tứ Xuyên.”
“Không sai.”
Tiết Vịnh Vi mỉm cười.
“Cô phân biệt rõ ràng người Mỹ và người Trung Quốc đến vậy, chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó sẽ yêu một người Mỹ sao?”






Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi
Tiết Vịnh Vi đã chết.
Trong bồn tắm tại căn penthouse[1'> thuộc khách sạn nổi tiếng lừng lẫy Hoa Hân xuất hiện một thi thể chết vì rạch cổ tay, máu loang lổ khắp căn phòng.
[1'> Penthouse là căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, người ta còn gọi là căn hộ thông tầng.
Bạch Tiểu Thuần đang trong phòng làm việc dịch bản quy phạm kỹ thuật đấu thầu Du Thành thì Bạch Tiểu Điệp gửi tin nhắn báo cho cô biết tin tức này, còn nói tòa báo của họ khi nhận được tin đã nhanh chóng qua đó khai thác nguồn tin để chuẩn bị công bố trên trang nhất, kết quả là lãnh đạo đã kịp thời gọi điện, ra lệnh dừng việc này lại và nói rằng cấp trên có chỉ thị cần phải giữ kín chuyện này, nếu phát hiện ra ai tiết lộ tin tức sẽ nghiêm khắc xử lý. Còn vị cấp trên nào đã đưa ra chỉ thị thì lãnh đạo không nói chi tiết mà có vẻ rất bí ẩn.
Môi trường kinh tế suy thoái, nguy cơ sụp đổ càng cao, tất cả đều hy vọng chiếc bánh lớn này có thể cứu giúp thị trường năm nay, vượt qua được thời kỳ khó khăn này, nền kinh tế sẽ phục hồi. Vì vậy, dưới sự chỉ đạo của tổng bộ bên Mỹ và Adam, cả công ty tại thành phố G hết sức cố gắng, khẳng định sẽ ký kết được hợp đồng.
Ai ngờ lúc này lại nghe được tin Tiết Vịnh Vi tự sát, Bạch Tiểu Thuần nằm bò ra bàn, dụi dụi cặp mắt đã lờ đờ rồi gửi tin nhắn cho Bạch Tiểu Điệp: “Cô ấy tự sát thật sao?”
Cô quen biết rất nhiều người nhưng Tiết Vịnh Vi là người duy nhất có khí chất vô cùng mạnh mẽ, một cô gái nỗ lực hết mình vì tình yêu như vậy s