Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.

Hạo Nhiên vội nhìn người con gái đứng về phía Adam, vẻ mặt tối sầm.
Ánh mắt sắc lẹm gần như muốn băm vằm cơ thể ấy ra thành trăm mảnh, Bạch Tiểu Thuần không nghĩ được nhiều, vội vã quay đầu, nhỏ giọng khuyên giải người chưa phải chịu thiệt thòi là Adam.
“Dùng đàn bà làm bia đỡ đạn, đây cũng là thể hiện sự ga lăng, phong độ sao?”
Cảnh tượng trước mắt như chọc vào mắt, Thư Hạo Nhiên lạnh lùng khiêu khích, xoay xoay cổ tay, ý muốn tiếp tục.
“Chuyện gì thế này?”
Một giọng nói trầm bổng xuyên qua đám người, Thư Kiến bước đến, sắc mặt lạnh lùng.
Sếp Lý giờ mới biết chuyện lao đến, sau vài giây há hốc miệng, lập tức nở nụ cười giả lả, giải thích với Thư Kiến đây hoàn toàn là hiểu lầm. Thư Kiến không nói gì, túm lấy cậu con trai đang khí thế hừng hực.
“Ra tay giữa chốn công cộng, Hạo Nhiên, con định làm gì thế hả? Hãy nhớ, con là con cháu của Viêm Đế lễ nghĩa chi bang[1'>!”
[1'>Viêm Đế: một vị vua huyền thoại của các dân tộc, chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Hoa, một trong Tam Hoàng và được coi là anh hùng văn hóa Trung Hoa. Câu nói này ý chỉ Trung Hoa là một đất nước trọng văn hóa, lễ nghĩa.
Có lẽ do tập trung tinh thần cao độ, Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu ra ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Ông ta chẳng phải đang đả kích một người đến từ dân tộc man di hung hãn là Adam sao? Đường đường là người lễ nghĩa chi bang, tại sao lại phải chấp nhặt với anh? Nhìn thấy sếp Lý lúc này cũng đang đứng chắn trước mặt Adam, lông mày nhíu chặt, cô biết những suy đoán của mình không sai...
Thư Kiến ơi là Thư Kiến, không hổ danh là bậc thầy, học vấn uyên thâm, mắng mỏ người khác cũng thật sâu cay. Sếp Lý khẽ nheo cặp mắt híp, nói: “Dịch lại cho cậu ấy nghe.”
“Có được không?” Điều này chẳng phải sẽ làm sự mâu thuẫn lớn hơn sao? Hầu hết những người có mặt đều là người Trung Quốc, chẳng may mâu thuẫn tăng thêm, hình tượng công ty khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.
“Adam không phải là người hành động vô lý, hơn nữa, không thể để cậu ấy nghĩ rằng người Trung Quốc chúng ta không biết đúng sai, chống lại người ngoài. Trong ngoại giao không có việc gì là nhỏ cả.”
“Ngoại...”
Quay đầu nhìn người đàn ông ánh mắt vẫn lạnh lùng, kiên định, Bạch Tiểu Thuần ngẫm nghĩ một lúc rồi mới miễn cưỡng cẩn trọng dịch lại những lời khi nãy của Thư Kiến. Người phụ trách của ban tổ chức đã đến, ngọt nhạt xoa dịu cha con Thư Kiến.
Im lặng nghe xong, Adam nhẹ nhàng gạt sếp Lý và cô ra, lấy lại vẻ mặt thân thiện.
“Đúng như những lời Thư tiên sinh nói, Trung Quốc là một dân tộc trọng văn minh, lễ nghĩa. Tôi đến Trung Quốc vài năm, có cảm nhận sâu sắc về điều này. Lương thiện cần lao, nhân ái bao dung là đặc điểm của hầu hết người dân Trung Quốc, nhưng cũng giống như trong bất cứ một trường học nổi tiếng, danh giá nào cũng sẽ có một vài học sinh yếu kém. Tôi muốn hỏi một câu, dùng những lời lẽ sắc nhọn để rạch vết thương của người khác lẽ nào cũng là một phần của lễ nghĩa sao? Đáp án quá dễ trả lời, chắc chắn là không. Tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính mình, cuối cùng, tôi thành thực xin lỗi về hành vi lỗ mãng của mình khi nãy.”
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, tiếng xì xầm như tiếng chiếc nồi bị nổ bung.
Thư Hạo Nhiên định đẩy người phụ trách đang chắn trước mặt mình ra, mãi đến khi Thư Kiến một lần nữa kéo giật cổ tay anh ta, ấn mạnh xuống.
Khung cảnh hỗn loạn, không nghe rõ ông ta nói gì, chỉ thấy Thư Hạo Nhiên tức tối giật tay ra, đi thẳng. Thư Kiến nói thầm vài câu với người phụ trách rồi ung dung bước theo hướng con trai vừa đi, những người khác nhìn nhau bàn tán. Sếp Lý tinh ý, vội vàng phân công Owen và Bạch Tiểu Thuần cùng Adam rời đi trước, ông sẽ ở lại lo những việc khác.
Nhìn Tiết Vịnh Vi vẫn đứng ngây tại chỗ như pho tượng gỗ, Adam nói nhờ Bạch Tiểu Thuần đưa cô ấy về, anh sẽ cùng Owen trở về biệt thự. Toàn bộ sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không kịp suy nghĩ kĩ lưỡng, cũng không biết phải đối diện với anh thế nào, liền đồng ý.
Sau khi mọi người rời đi, tiếng nhạc du dương lại cất lên.
Sự hỗn loạn ban nãy như bị vùi lấp, không còn vết tích.
Có người nói công chúng rất giỏi việc lãng quên.
Lời này không sai.
Chầm chậm bước theo sau Tiết Vịnh Vi như người mất hồn, trong đầu Bạch Tiểu Thuần không ngừng lóe lên cảnh tượng Adam tung cú đấm nhanh như chớp và cô lao lên chắn trước người anh, ở một góc trái tim như có thứ gì đó vươn ra và lớn lên vô cùng mạnh mẽ.
“Tôi không tìm đến cái chết đâu.”
Dưới tán cây ngọc lan hoa nở trắng muốt, người con gái bước phía trước quay người, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười nhẹ như làn gió.
“Tôi cũng không nghĩ là chị sẽ làm như vậy.” Cố gắng rút ngắn khoảng cách, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười tươi tắn, nghịch ngợm nhếch khóe môi. “Adam bảo tôi đưa chị về là xuất phát từ sự quan tâm của anh ấy.”
“Anh ấy là một người đàn ông tốt.” Giơ tay ngắt một bông hoa trên đỉnh đầu, cô ấy nhắm mắt khẽ ngửi, mỉm cười hỏi lại: “Nếu tôi nói những lời của Thư Hạo Nhiên đều là sự thật, cô có cảm thấy tôi là một đứa co